Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341948

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1948 lượt.

sau khi phê chuẩn rồi mới chuyển tới bước tiếp theo. Đàm Bân làm xong tất cả công việc, về nhà, tắm rửa xong xuôi, lên giường đi ngủ thường đã là lúc rạng sáng.
Lần sốt cao trước là bài học khiến Đàm Bân không dám lơ là, hàng ngày đều tập thể dục, cho dù không muốn ăn cũng buộc phải ăn đúng giờ.
Chỉ có điều ngày nào cũng phải nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính nên mắt cô đau nhức vô cùng. Trong ngăn kéo lúc nào cũng có sẵn đồ chụp mắt, lúc thực sự cảm thấy khó chịu, cô thường trốn trong phòng vệ sinh, ngồi trên bồn cầu, nhắm mắt lại, chườm nóng mấy phút, sau đó tiếp tục làm việc.
Trong lúc bận rộn nhất, dường như cô lại hoàn toàn tìm về với chính mình, tâm trạng yên bình đến lạ. Sự đau đớn, ân hận vẫn còn đó, nhưng không nhức nhối như lúc đầu.
Văn Hiểu Tuệ từng đưa cô đến bệnh viện truyền nước, sau khi nghe xong những chuyện cô phải trải qua, cô ấy không nói gì, chỉ dặn dò cô nên ngủ nhiều, suy nghĩ ít thôi.
Đàm Bân hỏi cô: “Cậu định dạy khôn tớ sao?”
Văn Hiểu Tuệ nói: “Mối lương duyên nam nữ đến rồi lại đi, ai cũng có cái đúng, cái sai, người ngoài đâu có tư cách bình phẩm.”
Đàm Bân rưng rưng nước mắt, đây là lời nói đau đớn nhất cô nghe được trong mấy ngày hôm nay.
Lúc khó ngủ, Đàm Bân gối đầu lên tay giả vờ ngủ, nhưng hễ nhắm mắt, cô lại nghe thấy giọng nói của Thẩm Bồi: “Đàm Bân, anh hiểu em, thế giới của em không dung nạp những người yếu đuối.”
Không ngờ, người có thể hiểu cô nhất lại chính là Thẩm Bồi.
Từ trước tới nay dường như anh coi cô là một vị thánh, nhưng cuối cùng anh lại phát hiện ra cô cũng chỉ là một người bình thường, không khác gì những cô gái văn phòng khác ở Bắc Kinh.
Kỷ niệm ngọt ngào rất nhiều, nhưng Đàm Bân không muốn nhớ lại. Mau quên và trì độn nhiều khi lại là cách tự bảo vệ mình tốt nhất. Không để ý đúng sai, cô chỉ nghĩ mình phải bước về phía trước, không muốn làm khó bản thân.
Thời gian này Vương Dịch giúp cô không ít, những biểu hiện trong công việc khiến người khác phải nhìn cô ấy bằng con mắt khác.
Trong cách nhìn của Đàm Bân, thái độ của cô gái này khi trò chuyện với người khác có vẻ tùy tiện nhưng cô ấy lại khéo miệng, cẩn thận, làm việc nhanh nhẹn nên đàn ông xung quanh, không kể già trẻ, đều rất quý cô ấy.
Khi nói chuyện với mấy vị giám đốc sản xuất không chịu hợp tác, cô ấy chỉ cần giậm chân, hờn dỗi là đối phương phải mềm lòng, mặc dù vẻ mặt thể hiện sự bất mãn nhưng vẫn phải ngoan ngoãn nghe cô ấy dặn dò.
Đàm Bân thấy thế là quá đủ với một cô gái làm sale rồi.
Nhìn lại mấy năm trước, cô không thích phong cách này, nhưng bây giờ không thể không thừa nhận, phương pháp này vô cùng đơn giản, thẳng thắn, làm việc có mục tiêu rõ ràng, lại tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Đàm Bân rất vui mừng, vốn chỉ là lựa chọn bất đắc dĩ, bây giờ Vương Dịch đã trở thành trợ thủ đắc lực của cô.
Mượn mối quan hệ của Vương Dịch với tổng bộ của Phổ Đạt, Đàm Bân điều chỉnh khách hàng có kim ngạch tiêu thụ cao nhất ở khu vực Bắc Kinh – tập đoàn Phổ Đạt chi nhánh Bắc Kinh – dưới tên Vương Dịch.
Chu Dương rất không vui. Nhưng rắc rối mà anh ta vừa gặp phải vẫn chưa giải quyết xong, trong lòng có không vui cũng không tiện nói ra.
Đàm Bân không biết mình làm thế là đúng hay sai. Trong đầu cô chỉ xoay quanh một câu hỏi: Tại sao sự tín nhiệm của sếp nam lại có thể làm nhân viên nhiệt huyết với công việc, thậm chí có thể hy sinh cả bản thân, mà sự tín nhiệm hoàn toàn của cô đối với Chu Dương lại đem lại kết quả như thế này?
Không ai có thể cho cô câu trả lời khiến cô thỏa mãn.
Lúc rảnh rỗi, cô hỏi Vương Dịch cảm thấy thế nào khi phải chuyển vị trí công tác. Vương Dịch cười nói: “Cuối cùng cũng được làm một công việc thực sự, rất mệt, nhưng trong lòng rất vui, tốt hơn cuộc sống nhàm chán trước kia.”
Đàm Bân gật đầu. “Vậy thì tốt.”
“Nói thật, trước khi đến đây tôi đã rất lo lắng.”
“Thật sao? Lý do?”
Vương Dịch trả lời: “Nghe nói cô yêu cầu rất cao, trước đây tôi rất sợ cô, lần này càng sợ không làm được. Nhưng khi thực sự tiếp xúc với cô, phát hiện cô là một người sếp rất dễ gần, sống rất lý trí, lại không giáo điều. Cherie, tôi rất muốn cảm ơn cô, cảm ơn vì cô đã cho tôi cơ hội.”
“Không có gì!” Đàm Bân mỉm cười. Mặc dù lời nói khá khách khí nhưng lại xuất phát từ tận đáy lòng.
Những lời tán dương ai chẳng thích nghe, đặc biệt là nó được thốt ra từ miệng của Vương Dịch một cách rất tự nhiên, bùi tai như thế, câu nào cũng như xuất phát từ tâm can.
Nhưng Đàm Bân vẫn thấy kỳ lạ. “Vậy tại sao lúc đó cô lại chọn làm quản lý khách hàng?”
Vương Dịch cúi đầu, có vẻ hơi ngại ngùng. “Tôi sợ phải đảm trách quota, cảm giác áp lực quá lớn. Sau đó tôi phát hiện mình đã tự đưa mình vào ngõ cụt, cứ cuối năm làm bản đánh giá hiệu suất công việc lại cảm thấy không có điều gì để nói. Nhìn thấy những người cùng vào công ty với mình đã thăng tiến hết rồi, còn mình vẫn giậm chân tại chỗ.”
Đàm Bân vỗ nhẹ mu bàn tay cô. “Đừng nghĩ như thế, bây giờ bắt đầu vẫn chưa muộn. Chỉ cần làm việc chăm chỉ, việc gì cũng có giá của nó. Cô ng