Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341930

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1930 lượt.

biết phải làm sao. So với những chuyện này, còn có một chuyện khiến cô cảm thấy căng thẳng hơn nhiều. Trình Duệ Mẫn nói định đưa cô đi gặp một người.
Vừa nghe thấy thế, Đàm Bân giật nảy mình, lắp bắp hỏi: “Anh… anh… không thấy hơi sớm sao?”
Trình Duệ Mẫn nén cười, nhìn cô. “Em nghĩ đi đâu thế? Không phải đưa em đi gặp bố mẹ chồng đâu, đi thăm bệnh nhân thôi, đâu đến nỗi phải sợ hãi như thế?”
“Là họ hàng à?” Đàm Bân ngạc nhiên.
“Không phải họ hàng, là một trưởng bối thực sự quan tâm đến anh trong những năm vừa qua.”
Đàm Bân nhận ra biểu hiện trên nét mặt anh lúc đó rất quen thuộc, giống như khi anh rời khỏi MPL, ánh mắt đầy đau khổ, thất vọng. Cô từng thấy động lòng vì biểu hiện đó, bây giờ lại mong muốn nó đừng xuất hiện.
Sắp xếp xong công việc, sau khi tan ca, cô lên xe đi theo anh.
Xe của Trình Duệ Mẫn đỗ cách công ty khoảng một trăm mét. Về mặt này, anh luôn cẩn thận, không muốn để cho Đàm Bân gặp phải phiền phức.
Đàm Bân đi đến, mái tóc cô bị gió thổi tung, cô dùng ghim ghim lại, đứng trước gương chiếu hậu soi một lát, thấy chiếc cằm nhọn của mình lộ ra, không đẹp chút nào, cô lại bỏ tóc xuống.
Trình Duệ Mẫn chưa từng nhìn thấy cô luống cuống như thế bao giờ, anh cảm thấy rất kỳ lạ.
Đàm Bân lắp bắp giải thích: “Em không có duyên với người già.” Những ấn tượng về mẹ Thẩm Bồi trong cô quá sâu sắc.
Trình Duệ Mẫn vỗ nhẹ đầu cô. “Anh thích là được rồi, em sợ gì? Thư giãn đi em…”
Đàm Bân chỉ có thể làm theo. “Vâng.”
Giờ tan tầm, đường Bắc Kinh tắc khủng khiếp, mỗi lần gặp đèn đỏ đều phải đứng chờ cách xa đến ba trăm mét.
Trong lúc chờ đèn xanh, Trình Duệ Mẫn lấy một tờ báo ra đọc.
Đàm Bân cũng ghé sát vào bờ vai anh, giở sang mục văn hóa giải trí ở mặt sau, xem qua phần tiêu đề. Ánh mắt cô đột nhiên dừng lại một lúc lâu.
Một mẩu tin không nổi bật lắm đập vào mắt cô: Họa sĩ trẻ Thẩm Bồi tổ chức bán đấu giá những tác phẩm cũ, tất cả tiền đấu giá sẽ quyên góp cho “Công trình hy vọng” tỉnh Cam Túc.
Cô rụt tay lại theo bản năng, mặt hơi biến sắc.
Trình Duệ Mẫn không để ý, vì thế không nhận ra được sự thay đổi đó. Phía trước đã chuyển đèn xanh, dòng xe dài dằng dặc bắt đầu di chuyển, anh đặt tờ báo xuống, lái xe di chuyển theo.
Đàm Bân đấu tranh tâm lý hồi lâu, cuối cùng vẫn cầm tờ báo lên, đọc kĩ mẩu tin đó một lần. Nội dung mẩu tin đó là: Tác phẩm “Khoảng cách xa nhất” gần đây của Thẩm Bồi nhận được sự chú ý của rất nhiều người và đã được đấu giá với mức giá cuối cùng là bốn trăm hai mươi nghìn tệ, mức giá cao nhất của phiên đấu giá lần này, cũng là tác phẩm có giá trị lớn nhất của cá nhân anh.

Cuối bài báo còn viết, Thẩm Bồi đã nhận được lời mời trở thành đại diện cho các họa sĩ trẻ đến Pháp tham dự triển lãm giao lưu các nhà nghệ thuật Trung – Pháp cuối năm nay.
Bên cạnh là một bức hình của người mà cô vô cùng thân quen.
Trên thế gian này, khoảng cách nào là xa nhất? Tagore[2'> nói: “Trên thế gian này, khoảng cách xa nhất không phải là khoảng cách giữa sự sống và cái chết mà chính là khi tôi đứng trước mặt em nhưng em lại không hề biết tôi yêu em.”
[2'> Tagore (1861 – 1941): nhà thơ Bengal, một triết gia, người châu Á đầu tiên được nhận giải Nobel Văn học (năm 1913).
Việc Thẩm Bồi bán đấu giá bức tranh này đồng nghĩa với việc anh đã quyết chôn vùi tất cả quá khứ. Rời xa cô, anh giống như phượng hoàng lửa hồi sinh. Đàm Bân gấp tờ báo lại, ngoảnh đầu nhìn ra cửa sổ, mỉm cười, nhưng nụ cười đó của cô lại chất chứa sự chua chát và gượng gạo. Từ đó đến lúc về nhà, cô không nói thêm một lời nào nữa.
Nghe nói trong con hẻm gần Ung Hòa cung có không ít tứ hợp viện đẹp, nhưng bên ngoài lại không thể nhận ra. Nhìn thấy ngôi nhà trước mắt, Đàm Bân đã hoàn toàn tin vào lời đồn đó.
Một cây hòe cao to tỏa bóng mát trong sân, gió thu xao xác thổi, vừa vào đến cửa đã nhìn thấy một tấm bình phong màu nâu tím với hoa văn điêu khắc rất tinh xảo chạy dọc lối hành lang, toát lên một vẻ cao sang hiếm thấy.
Chủ nhà là một phụ nữ ngoài sáu mươi tuổi, dáng vẻ nhanh nhẹn, hoạt bát.
Trình Duệ Mẫn lễ phép chào bà: “Mẹ nuôi!”, giọng điệu rất thân mật.
Trên đường đến đây, Đàm Bân đã được biết bà chính là mẹ của người bạn đã qua đời của Trình Duệ Mẫn.
Bà dẫn hai người đến phòng khách, vừa đi vừa trách: “Duệ Mẫn, dạo này con bận bịu việc gì vậy? Mẹ ốm cũng chẳng thấy bóng con đâu. Cô gái này là…”
Đàm Bân nhanh nhẹn cười, trả lời: “Bác cứ gọi cháu là Đàm Bân ạ!”
Bà nhìn Đàm Bân, cười nhã nhặn. “Tiểu Đàm đúng không? Bác đã nghe Nghiêm Cẩn kể về cháu rồi.”
Trình Duệ Mẫn vội hỏi: “Nghiêm Cẩn đã đến rồi ạ?”
“Đúng rồi, nó đến sớm hơn con đấy.”
Trình Duệ Mẫn đỏ mặt nói: “Mẹ nuôi…”
“Không trách con, mẹ biết con bận mà. Con nhìn mặt con xem, gần giống màu bức tường kia rồi đấy.”
Bước vào nhà, quả nhiên nhìn thấy Nghiêm Cẩn đang ngồi ở đó, một mình anh ta chiếm nửa cái sofa, hai chân gác lên chiếc bàn trà.
Hôm nay, Nghiêm Cẩn mặc một chiếc áo len màu đen khá nghiêm túc, che giấu vẻ ngỗ ngược của anh ta. Nhìn thấy Nghiêm Cẩn, Đàm Bân đột n