Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341911
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1911 lượt.
ẫn hỏi: “Với ai?”
Đàm Bân trả lời: “Nói với anh sẽ làm anh đau lòng, em không nói!”
Anh không thèm để ý đến cô nữa, khiến Đàm Bân sốt ruột chờ tin nhắn của anh đến nỗi không chịu được, lại gửi cho anh một tin nhắn: “Sao anh không hỏi nữa?”
Trình Duệ Mẫn trả lời: “Tùy em, muốn làm gì thì làm.”
Đàm Bân tức giận giậm chân, nhưng lại không thể trút giận lên chiếc điện thoại, đành nhắn lại hai chữ: “Chết đi.”
Đàm Bân đang đứng ngóng ngồi trông thì Trần Dụ Thái đến.
Thực ra anh ra chưa nhiều tuổi lắm, tính ra còn ít hơn Điền Quân một tuổi, đều là những sinh viên tốt nghiệp sớm nhất sau khi vừa mới khôi phục hình thức thi đại học trước năm 80.
Nhưng bởi vì Trần Dụ Thái có nước da hơi sẫm, dáng người nhỏ gầy nên trông có vẻ già trước tuổi, nếu chỉ nhìn qua, nhiều người có thể nghĩ anh ta và Điền Quân cách nhau đến bảy, tám tuổi.
Đàm Bân nghe thấy tiếng mở cửa liền đứng dậy nghênh đón. “Anh Trần, gặp anh thật không dễ dàng, cuối cùng thì cũng có thể gặp anh ngoài phòng làm việc.”
Trần Dụ Thái tỏ ra không hề khách khí, ngồi vào ghế một cách rất tự nhiên, hỏi cô: “Chỉ có mình cô thôi sao?”
Đàm Bân mỉm cười. “Vâng, tôi toàn tâm toàn ý đợi Trần Tổng đến, không biết Trần Tổng còn nhớ đến ai nữa?”
Trần Dụ Thái nhìn cô, không nói gì.
Đàm Bân cũng không nói nữa, cô không dám quá mạo phạm.
Nhân viên phục vụ đưa thực đơn cho cô, Đàm Bân hai tay cầm thực đơn, quay ngược lại đưa cho anh ta. Trần Dụ Thái xua tay. “Cô chọn đi, đơn giản một chút, ăn xong sớm, về nhà sớm.”
Nghe vậy Đàm Bân thấy hơi thất vọng. Thái độ đó của anh ta giống như đang đối phó. Nhưng cũng khó trách được, thời nay mời người khác đi ăn là một chuyện thiếu sức hấp dẫn nhất. Cô đành tự động viên mình: Dù sao việc chính hôm nay không phải là ăn cơm, quan trọng là phải nghĩ cách làm cho anh ta vui.
Bởi vì không biết khẩu vị của anh ta thế nào, Đàm Bân ngắm nghía thực đơn, sau đó chọn hai món rất đắt.
Nhưng anh ta nổi tiếng là người thích thứ nước đựng trong chén, đặc biệt là rượu Ngũ Lương. Đàm Bân gọi luôn rượu Ngũ Lương mười lăm năm, năm mươi lăm độ. Lần này cô quyết định quên mình để tiếp quân tử. Cô không dám mong sẽ tạo được mối quan hệ lâu dài, chỉ hy vọng hôm nay có thể khai thông được thế bế tắc, lần sau gặp mặt sẽ không ngại nữa.
Thức ăn nguội được đưa lên trước. Để không khí thêm phần sôi nổi, Đàm Bân cố nghĩ mọi cách làm anh ta vui. Có mỹ nữ bên cạnh, qua ba tuần rượu, quả nhiên Trần Dụ Thái đã thoải mái hơn.
Anh ta hỏi: “Bữa cơm hôm nay là có mục đích gì khác, đúng không? Tôi nói cho cô biết, không nhắc đến chuyện công việc thì chúng ta còn có thể ngồi với nhau một lúc, còn chỉ cần nói một từ, tôi sẽ đi ngay.”
Đàm Bân lập tức cười, đỡ lời: “Trần Tổng, anh khiến tôi đau lòng quá, trông ngày trông đêm, đến khi có cơ hội trình bày thì anh lại từ chối, khiến tôi cảm thấy cuộc sống này dường như không còn chút ý nghĩa gì nữa. Hôm nay nói như vậy có nghĩa anh không nể mặt tôi chút nào sao?”
Trần Dụ Thái nhìn vào khuôn mặt trắng hồng của cô, cuối cùng cũng cười, nói: “Chắc là không ai nỡ làm vậy.”
“Câu này đáng bị phạt.” Đàm Bân cười nửa đùa nửa thật, liếc nhìn anh ta. “Anh thực sự là người biết thương hoa tiếc ngọc, sao cứ khước từ lời mời của tôi mãi thế?”
Trần Dụ Thái bình thường quen với phong thái đoan trang của Đàm Bân, không ngờ khi ra khỏi phòng làm việc, cô lại thể hiện bộ mặt hoàn toàn khác.
Cô mặc một chiếc áo lông cừu cổ tím màu đen khá mỏng khiến các đường nét cơ thể hiện lên rất gợi cảm, sợi dây chuyền bạch kim trên cổ sáng lấp lánh dưới ánh đèn, đôi mắt đầy vẻ phong tình khiến người ta đắm say hơn rượu trong chén kia.
Vẻ đẹp của cô khiến anh ta cũng phải mê mẩn.
Đàm Bân cầm chai rượu lên, rót đầy chén của anh ta trước, sau đó cầm chén của mình, cười hỏi: “Trần Tổng, anh nói xem, chén rượu này nên phạt anh hay phạt tôi?”
“Còn phải hỏi sao? Đã mời tôi thì nên có chút thành ý chứ.”
“Thì ra anh chỉ cần thành ý.” Đàm Bân cười. “Thành ý của tôi rất nhiều, chỉ cần anh chịu nhận.”
“Thật không? Vậy hãy cho tôi xem thành ý của cô.” Trần Dụ Thái khoanh tay lại.
Đàm Bân nâng chén, chạm nhẹ vào chén của anh ta. “Chén thứ nhất, theo tập quán của người Bắc Kinh xưa, chén đầy biểu thị thành ý, tôi xin cạn trước, anh thì tùy ý.” Đàm Bân ngửa cổ dốc hết chén rượu một cách vô cùng hào sảng, sau đó dốc ngược chén xuống.
Cách uống rượu dứt khoát trên bàn tiệc giúp cô không ít lần giành điểm một cách vô cùng ấn tượng.
“Tốt!” Trần Dụ Thái cũng không chịu thua kém, tự cầm chai rượu, rót đầy chén, đợi cô. “Tôi rất thích người khảng khái như cô.”
Đàm Bân lại không cạn nữa, đưa tay giữ miệng chén. “Chén thứ hai có một quy tắc là chén đối chén, cùng nhau uống, anh cũng phải uống hết, chỉ cần còn lại một giọt thì…” Cô giơ ba ngón tay trắng nõn lên. “Sót lại một giọt phạt ba chén, anh tự cân nhắc đi.”
“Đây chính là rượu giao bôi.” Trần Dụ Thái cười lớn.
Những trò tương tự thế này, Đàm Bân đã trải qua không biết bao nhiêu lần, vì vậy cô đã rất quen, cô nói một cách rất th