Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342111

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2111 lượt.

ng dấu chứng minh thân phận không em?”
“Đúng rồi, may mà anh nhắc em. Ngày mai em sẽ đi khắc một con dấu, đóng vào đây.” Đàm Bân cười, má lúm đồng tiền xinh như hoa, tay cô đưa đến chỗ nhiều thịt nhất trên người anh. “Em cho anh mười sáu chữ này: tư gia chuyên hữu, phi lễ vật mô; nhất định yếu mô, phó phí tức khả[5'>. Ghi chú: 100 USD trở lên.”
[5'> Có nghĩa là: sở hữu tư gia, không lễ miễn sờ; nhất định muốn sờ, trả phí là được.
Chưa dứt lời, vai cô liền bị cắn một cái, không chịu được đến nỗi phải “á” lên một tiếng.
Trình Duệ Mẫn nằm xuống, nhắm mắt một cách vô tội. “Ngủ thôi.”
Đàm Bân cố xoay đầu nhìn, quả nhiên trên vai có một vết răng đo đỏ, giống như một con dấu hình bầu dục.
Cô tức giận ngồi bật dậy, túm chặt hai cánh tay anh, ấn mạnh vào thành giường, tạo thành một tư thế rất gợi cảm.
Trình Duệ Mẫn nhìn cô cười. “Em muốn làm gì?”
Đàm Bân lấy dây điện của chiếc đèn ngủ cạnh đầu giường quấn mấy vòng quanh cổ tay anh. “Nói không?” Nhìn thấy anh cười gian xảo, cô liền trợn mắt. “Anh đừng nghĩ sẽ thoát được.”
Trình Duệ Mẫn cười đến nỗi toàn thân rung lên. “Làm đi, làm đi, anh sẵn lòng chịu.”
Đàm Bân hết cách. “Không nói thật sao?” Thấy anh không có bất cứ phản ứng nào, cô bĩu môi, nằm sang một bên, không nói gì nữa.
Nụ cười của Trình Duệ Mẫn dần tắt, anh nghiêng đầu sang nhìn cô, ánh mắt đăm chiêu. “Em tò mò thế sao?”
“Không phải em tò mò.” Đàm Bân vuốt má anh. “Em muốn biết những năm đó anh sống thế nào. Khi Nghiêm Cẩn nói câu đó, em thấy vô cùng khó chịu.”
Năm mười sáu tuổi, hằng ngày cô vẫn còn ngủ nướng, mẹ phải gọi ba, bốn lần mới chịu dậy, lim dim mắt thay quần áo đi học, nhiều lúc đến việc chải đầu cũng là mẹ làm.
Trình Duệ Mẫn đặt hai tay lên ngực, mắt ngước lên trần nhà rất lâu không nói gì.
“Giận em à?”
“Chuyện của thế hệ trước, đại để là giống nhau, chẳng có gì mới mẻ cả.” Trình Duệ Mẫn nói ngắn họn nhưng đầy hàm ý, sắc mặt bình thản. “Cuộc hôn nhân của bố mẹ anh là một trường hợp đặc biệt khi đó. Như em biết, ông ngoại anh từng là giáo sư của trường S, gia đình bố anh lại là tầng lớp công nhân truyền thống, tình cảm giữa họ không tốt lắm. Trong ấn tượng của anh, họ không thể ngồi nói chuyện với nhau được. Sau đó, mẹ anh bắt đầu sống ở nước ngoài, bố anh cũng bận đến nỗi cả ngày không nhìn thấy mặt, đành phải gửi anh đến ở nhà ông ngoại.”
Đàm Bân kéo tay anh, đặt lên ngực mình, vỗ về. “Khi đó anh bao nhiêu tuổi?”
“Anh cũng không nhớ rõ lắm, khoảng sáu, bảy tuổi gì đấy. Khi anh về Bắc Kinh, họ bắt đầu đòi ly hôn, cứ thế dai dẳng suốt ba năm trời.” Trình Duệ Mẫn cười đầy mỉa mai. “Khi đó không giống như bây giờ, ly hôn là một chuyện rất lớn, ông ngoại vì chuyện đó cũng phải đến Bắc Kinh, hy vọng đợi anh thi xong đại học mới tính tiếp đến chuyện này. Mẹ anh nói với ông, có chết cũng phải ly hôn, cuối cùng thì họ cũng ly hôn thật.”
Đàm Bân mở to mắt nhưng không dám nói gì. Câu chuyện này không giống với những gì cô suy đoán.
“Khi đó anh không thể nào hiểu nổi tại sao hai người trưởng thành như vậy lại có thể hận nhau đến thế? Sau khi ông ngoại mất, không ai quản anh, vì thế anh bắt đầu bỏ học, đánh nhau, thành tích học tập cứ thế trượt dốc không phanh.”
Nghe đến đây, Đàm Bân liền cười, cầm tay anh giơ lên dưới ánh điện. “Anh đánh nhau với người ta? Ái chà, đúng là không thể nhìn bề ngoài mà đánh giá một người. Hôm nay Nghiêm Cẩn nói với em chuyện này, em giật cả mình. Nhìn những ngón tay mềm mại, trắng trẻo thế này mà cũng dám cầm gạch ném người cơ đấy.”
Đàm Bân cười sặc sụa.
Đoạn sau của câu chuyện rất giống một vở hài kịch trên ti vi, chỉ có điều giọng kể của Trình Duệ Mẫn rất bình tĩnh.
Sau khi bố mẹ Trình Duệ Mẫn ly hôn, để trốn tránh dư luận, mẹ anh phải từ chức, một mình ra nước ngoài sinh sống, đến dịp lễ tết lại gửi tiền và quà về cho anh, còn bà không trở về nữa. Không lâu sau đó bố anh tái hôn, mẹ kế chỉ hơn anh hơn chục tuổi. Trong lòng anh cảm thấy vô cùng hụt hẫng, biểu hiện của anh ở trường ngày càng khác thường, thành tích học tập ngày càng tệ hại.
Việc anh đánh nhau với Nghiêm Cẩn, phải vào viện khâu mấy mũi đều bị đồn cảnh sát thông báo cho phụ huynh. Tại cổng đồn cảnh sát, vốn tính nóng nảy, bố anh chỉ thẳng vào anh, mắng: “Mày đã làm Trình gia mất mặt, mày giống y như mẹ mày, chẳng làm được gì cho đời cả!”
Trình Duệ Mẫn cũng cãi trả: “Như thế cũng còn hơn cái bụng dạ hẹp hòi của bố.”
Bố tức sôi máu, tát cho anh một cái làm anh ngã xuống đất. “Mày cút cho tao, tao không có thằng con như mày!”
Trình Duệ Mẫn không thèm quay đầu lại, một mạch chạy thẳng đi mất, cứ thế lang thang ở ngoài ba ngày với vết thương chưa kịp lành, sau đó mới được mẹ nuôi đưa về nhà. Đến khi anh thấy nhớ nhà, đứng trước cổng, móc chìa khóa ra mới phát hiện cổng đã thay khóa. “Tối hôm đó trời mưa rất to, trên đầu từng tia sét giáng xuống.” Trình Duệ Mẫn ôm đầu cười. “Giống như nhân vật chính xui xẻo trong phim, anh đứng ở bến xe buýt, đợi chuyến xe cuối cùng, đợi mãi mà không thấy mới biết mình đã bị nhỡ xe, đành đội mưa hơn ha