Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341912
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1912 lượt.
i tiếng đi bộ về trường. Từ đó, anh mắc phải một tật nhỏ, đó là mỗi lần mở cửa đều phải xem kĩ chìa khóa, rất sợ cảm giác khi cắm chìa vào lại không mở được.”
Đàm Bân đột nhiên nhớ lại khi anh bị ép rời khỏi MPL, đúng là lúc đó anh đã phải trải qua tình cảnh tương tự. Cô thấy đau xót, không kìm nén được, liền ôm chặt lấy cánh tay anh.
Trình Duệ Mẫn vuốt tóc cô, hình như cũng hiểu cô đang nghĩ gì. “Ở cái tuổi đó tính khí ngỗ ngược, ban đầu là giận dỗi, sau đó không có lối về, anh cũng không trở về nhà nữa, bố con anh cứ thế cố chấp mười mấy năm.”
“Anh luôn ở nhà mẹ nuôi sao?”
“Không.” Anh lắc đầu. “Hồi cấp ba và đại học anh ở ký túc xá, sau đó ra ngoài thuê nhà. Chắc em không thể tưởng tượng được, hồi anh học cấp ba, tháng nào mẹ kế cũng đến trường thăm anh, còn cho anh tiền, quần áo, đồ ăn. Khi đó anh vẫn chưa hiểu chuyện, đối xử với bà không tốt chút nào. Anh dùng những lời lẽ lạnh nhạt mỉa mai bà, nhưng ánh mắt lại thèm thuồng nhìn những món đồ bà mang đến không chịu được. Bà thường bị anh làm cho tức giận đến nỗi khóc ngay tại đó.”
Đàm Bân phì cười. “Thật không thể tưởng tượng được khi anh độc ác sẽ như thế nào nhỉ? Phải nói là mẹ kế của anh chịu đựng giỏi thật.”
“Đúng vậy. Anh hỏi bà muốn làm gì? Bà nói: “Trong lòng bố con lúc nào cũng nhớ nhung con, nhưng lại không chịu nhượng bộ trước, dì không muốn hai bố con sau này phải hối hận.” Ba năm cấp ba, quan hệ của anh với bà lại trở nên thân thiết. Nhưng may mà sau khi cãi nhau với bố, thành tích học tập của anh lại ngày càng tốt hơn.”
Đàm Bân nhếch nhếch mép. “Xem cái hình mẫu thanh niên ưu tú của anh bây giờ kìa, không ai ngờ hồi nhỏ lại là một thiếu niên có vấn đề.”
Cô càng không ngờ câu nói đó của Nghiêm Cẩn lại là thật. Một cậu bé mới sáu, bảy tuổi đã thiếu sự quan tâm, chăm sóc của mẹ, trưởng thành sớm, không còn niềm tin ở tình cảm, mọi cảm xúc cũng bị hạn chế hơn so với đám bạn cùng trang lứa. Trong hoàn cảnh như thế mà anh không biến thành một cái cây đổ thì đúng là một kỳ tích.
Đêm đã về khuya, Trình Duệ Mẫn đã ngủ say, hơi thở rất khẽ.
Ở một nơi lạ lẫm, Đàm Bân mãi không ngủ được. Cô mở mắt nhìn anh, ánh sáng lờ mờ chiếu qua rèm cửa rọi vào khuôn mặt với cặp lông mày rậm, cặp mi dài của anh, trong giấc mơ còn có chút biểu hiện rất trẻ con.
Bố mẹ một đồng nghiệp của cô cũng ly dị, người đó rất kiên cường và giỏi giang, nhưng dù sao so với đứa bé có đầy đủ bố mẹ, cách sống, cách làm việc cũng vẫn có chút khác biệt. Điểm rõ ràng nhất đó là có ý thức tự bảo vệ đối với những tác động nhạy cảm từ bên ngoài, thật không ngờ Trình Duệ Mẫn cũng là một người như thế.
Đàm Bân lần tìm tay anh, cô áp mặt vào đó, vẻ lo lắng, thấp thỏm.
Sáng sớm, vì bị lạnh nên Trình Duệ Mẫn tỉnh dậy trước.
Đàm Bân nằm cuộn tròn một bên, quay lưng về phía anh, mái tóc dài buông xõa trên gối, ngủ thật ngon lành. Có lẽ là do thói quen, một mình cô luôn chiếm nửa giường, cái chăn cũng bị cô chiếm gần hết.
Anh thử kéo nhưng cái chăn không hề di chuyển. Anh mỉm cười, cố gắng nhẹ nhàng ngồi dậy, thầm nghĩ, đây cũng là vấn đề nan giải sau này, may mà giường của anh đủ lớn.
Trình Duệ Mẫn ra khỏi phòng ngủ, đi xuống phòng khách dưới lầu, anh mở túi xách của Đàm Bân ra, đeo hai chiếc chìa khóa nhà mình vào chùm chìa khóa của cô, sau đó để lại một mẩu giấy, dặn cô vào phòng để đồ lấy hai cái chăn đơn cho hai người.
Nhìn vào hàng chữ ấy, anh lắc lắc đầu, nụ cười trên khuôn mặt mới đầu chỉ như một gợn sóng nhỏ, rồi dần lan rộng một cách rất tự nhiên.
Sau buổi tối hôm đó, hai người hầu như đều gặp nhau ở nhà Trình Duệ Mẫn.
Nếu không phải đi ăn uống xã giao, anh thường đem công việc về nhà làm, vừa làm việc vừa đợi Đàm Bân đi làm về, cơm tối cũng thường ăn ở nhà.
Tay nghề nấu nướng của anh cũng không tồi, anh có thể nấu một bữa cơm ngon. Nhưng để ý một chút, Đàm Bân liền phát hiện ra khẩu vị của anh thiên về ăn nhạt theo phong vị Triều Châu, còn cô lại thích mùi vị đậm đà một chút. May mà hầu như toàn bộ thời gian đều dành cho công việc, chỉ có bữa tối là ăn cùng nhau, như vậy mới có cơ hội để dần thích ứng.
Đàm Bân cũng mang mấy bộ quần áo của mình sang chỗ ở của Trình Duệ Mẫn, tránh hôm sau đi làm lại bị lộ ra là cả đêm qua mình không về nhà.
Trong phòng thay đồ, Đàm Bân chú ý đến một chi tiết. Cũng giống như cô, trên giá treo quần áo của anh có rất ít quần áo mặc ở nhà, hầu như toàn quần áo công sở. Đa số những bộ quần áo đó đều mang nhãn hiệu Dunhill. So với những nhãn hiệu đang thịnh hành như Boss hay Armani, hình như anh có vẻ rất thích nhãn hiệu mang phong cách London này.
“Hai loại đấy khác nhau sao?”
“Đương nhiên không giống nhau rồi. Anh tương đối thích yêu tinh, xà tinh, hổ tinh cũng không tồi.”
“Tốt nhất vẫn là yêu tinh nhện, đúng không?”
“Đúng rồi, bởi vì có thể liền lúc bắt được cả bảy con.”
Đàm Bân “xì” một tiếng, phát hiện mình đã bị anh xỏ mũi sang chủ đề khác, liền quay lại chủ đề chính: “Nghiêm túc một chút đi, em đang hỏi anh