Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341888

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1888 lượt.

ra chỗ khác, còn làm loạn nữa là anh không nói đâu!”
“Thôi được, thôi được, em không nói nữa.”
“Khi đó còn trẻ, chí tiến thủ rất lớn…”
“Chí tiến thủ sao? Có mà hám danh ấy!” Đàm Bân lại đánh giá, thấy Trình Duệ Mẫn trợn mắt vẻ tức giận, cô vội vàng giơ hai tay lên.
“Kinh nghiệm mấy chục năm lăn lộn chốn quan trường của bố anh đã dạy anh hiểu một điều, muốn tiến thân thì việc theo chân cấp trên là vô cùng quan trọng. Một người sếp tốt không chỉ mang lại cho em rất nhiều sự chỉ bảo và lương bổng, mà còn cho em cơ hội thăng tiến theo sự thăng tiến của ông ấy, nếu ông ấy chỉ đứng ở một vị trí cố định thì em cũng chỉ có thể giậm chân tại chỗ mà thôi.”
“Vì thế anh cho rằng Trương Đồng không phải là một người sếp tốt, là vì cô ta không thể thăng tiến?”
“Cô ta là người rất có năng lực, chỉ vì làm việc quá cảm tính, quá cứng rắn, đắc tội với không ít người xung quanh, hy vọng tiến thân của cô ta rất mong manh, anh nhìn thấy tiền đồ của mình cũng rất mờ mịt.”
Trình Duệ Mẫn như đang hồi tưởng, mắt nhìn xa xăm, những tháng ngày đó giống như những thước phim hiện về trước mắt anh.
Hồi đó, anh theo Trương Đồng từ khi còn là một kiến tập sinh. Lời nói của cô ta rất hà khắc, dạy bảo anh không chút thương tình, cô ta tận tay dạy anh làm những công việc đơn giản nhất, từ sử dụng máy fax, cách ứng xử cơ bản khi gặp khách hàng đến chiến thuật tâm lý trong đàm phán, phong cách làm việc của anh gần như là bản sao của cô ta.
“Cô ta ra đi là do có người cố ý hãm hại, thực ra anh có thể nói giúp cô ta, nhưng anh không…”
Khoảnh khắc nhạy cảm đó, im lặng tức là thừa nhận, cuối cùng Trương Đồng chỉ có thể lặng lẽ ra đi.
Đàm Bân nghe vậy, lặng người, vì Trương Đồng, cũng vì bản thân cô. “Anh muốn nói Chu Dương cũng coi em như một chướng ngại đối với sự tiến thân của anh ta?”
“Suy nghĩ của đàn ông đều giống nhau.” Trình Duệ Mẫn mỉm cười. “Anh biết một điểm của tên Chu Dương này, đó là nếu chịu khó bồi dưỡng anh ta, anh ta sẽ có thể trở thành một giám đốc kinh doanh giỏi, quan trọng nhất là em phải biết cách điều khiển anh ta, nếu không khống chế được, anh ta sẽ trở thành một con ngựa hại cả đàn.”
Đàm Bân im lặng hồi lâu, áp mặt vào cổ anh, rồi đột nhiên cắn vào bả vai anh.
Trình Duệ Mẫn đau quá kêu lên: “Em làm gì thế?” Anh giơ tay lên định dạy dỗ cô, nhưng nghĩ sao lại không nỡ, liền hạ tay xuống.
“Em hận họ!” Đàm Bân chán nản đến cực điểm. “Mẹ kiếp, em không thèm làm nữa!”
Trình Duệ Mẫn vô tình nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên đầu giường, đã một giờ bốn mươi rồi, anh tỏ vẻ ngạc nhiên. “Muộn thế này rồi cơ á?” Anh ôm lấy cô, vỗ nhẹ vào lưng. “Được rồi, được rồi, em đừng nghĩ ngợi nữa, chuyện gì cũng để ngày mai hãy tính.”
Cũng may hôm sau là thứ Bảy, sau khi bắt đầu công việc thu mua, đây là ngày cuối tuần thực sự đầu tiên của cô, cô ngủ một mạch đến mười giờ mới dậy, chuyện tối qua cũng đã quên sạch.
Hôm đó, Trình Duệ Mẫn có mấy cuộc phỏng vấn, vì thế mới sáng sớm anh đã đi rồi. Đàm Bân cũng có hẹn phải đi với con gái của Điền Quân, Điền Dục Tình.
Trong kỳ thi giữa kỳ này, thành tích của Tình Tình nhảy vọt lên mười lăm bậc, Đàm Bân đồng ý tặng cô bé một món quà, còn mua một cặp vé nhạc kịch, dẫn cô bé đi xem.
Món quà là một chiếc iPod đời mới nhất, cô đã nhờ một đồng nghiệp đi công tác ở Mỹ mua giúp.
Tình Tình nhìn thấy iPod, quả nhiên vô cùng sung sướng.
Đàm Bân hỏi cô bé: “Có thích không?”
Tình Tình lập tức sà đến, ôm lấy cổ, thơm nhẹ lên má cô. “Cô Đàm, cháu yêu cô!”
Chiếc váy màu xanh lá, đôi bốt màu trắng sữa và chiếc vòng cổ bằng đá màu trắng trên người cô bé được phối hợp rất hài hòa, tất cả đều là những món quà mà Đàm Bân tặng cho nó.
Cô bé không có hứng thú với nhạc kịch mà điều khiến nó thích thú chính là không khí ở đó. Bước ra khỏi nhà hát Bảo Lợi, mặt nó tràn đầy niềm vui sướng đến nỗi đỏ hây hây.
“Trước đây cháu đã từng xem nhạc kịch chưa?” Đàm Bân vừa lái xe vừa hỏi.
“Rồi ạ, cháu đã từng xem vở nhạc kịch Mèo ở nhà hát Bắc Triển hồi nghỉ hè.”
“Mẹ cháu đưa cháu đi xem à?”
“Không phải, là chú Tiểu Trình ạ!”
Đàm Bân lập tức quay đầu lại. “Chú Tiểu Trình nào cơ?”
Tình Tình rút điện thoại ra, mở một bức ảnh, đưa cho cô xem. “Cô Đàm xem đi, đây chính là chú Tiểu Trình.”
Đàm Bân quan sát xung quanh, thấy không có cảnh sát, cô liền cầm điện thoại lên xem, người trong ảnh khiến cô vô cùng ngỡ ngàng.
Người ôm chặt cô bé Tình Tình đứng trước tấm áp phích quảng cáo vở nhạc kịch Mèo, mặt tươi cười hướng đến ống kính máy ảnh không ai khác chính là Trình Duệ Mẫn.
“Đẹp trai không cô?” Tình Tình hỏi. “Cháu rất quý chú Trình. Các bạn nói, chú ấy còn đẹp trai hơn cả Phí Vân Phàm trong Nhất liêm u mộng[2'>.”
[2'> Nhân vật nam chính trong bộ phim truyền hình Nhất liêm u mộng (Một thoáng mộng mơ), nguyên tác: Quỳnh Dao.
Ôi trời! Nhất liêm u mộng! Tim Đàm Bân đập thình thịch, cô biết rõ sức hút của bộ phim truyền hình này đối với những cô gái mới lớn. Cô xoay xoay điện thoại, nghĩ ngợi hồi lâu rồi hỏi: “Chụp rất đẹp, kỹ thuật không tồi, ai