Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341885

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1885 lượt.

chắc cô cũng chẳng có chút ấn tượng sâu sắc nào.
Đến cái tên của anh ta cũng rất đỗi bình thường, Cao Văn Hoa, chẳng đẹp chút nào cả.
Văn Hiểu Tuệ hiểu cô đang nghĩ gì. “Đàm Bân, cậu còn nhớ chuyện hồi đại học năm nhất không? Một người đã đưa ra một câu hỏi lựa chọn, có hai người đàn ông, một người có một nghìn tệ, đồng ý chi một trăm tệ vì bạn, một người khác trong tay chỉ có mười tệ, nhưng anh ta lại đồng ý chi tất cả cho bạn, bạn sẽ chọn người nào?”
“Đương nhiên tớ còn nhớ. Tớ và cậu đã không do dự mà chọn ngay người thứ nhất…” Nghĩ lại chuyện cũ, Đàm Bân lắc đầu thở dài. “Trong lòng ai cũng nghĩ như thế nhưng không nói ra, chỉ có hai chúng ta thật thà, nói cái gì mà vợ chồng nghèo trăm năm khốn khó, kết quả bị mọi người coi thường suốt bốn năm trời.”
“Thật thà cái gì? Cậu đừng nói hay về mình nữa. Trong mắt người khác, chúng ta là hai đứa con gái thực dụng, vừa tham tiền vừa háo sắc.”
“Vì vậy bây giờ cậu muốn thử loại người thứ hai?” Đàm Bân nhìn cô hỏi.
“Chính xác.”
Đàm Bân chần chừ một lát, muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng vẫn hỏi: “Cậu chắc chắn không phải là cậu đang lãng phí thời gian chứ?”
“Tớ không biết.” Văn Hiểu Tuệ nhìn xuống, ngón tay xoay tách trà một cách vô thức. “Là thật, Đàm Bân. Lúc đầu cũng chỉ là qua lại. Sau này, tớ phát hiện ra rằng, thì ra có người thực sự yêu mình, từ trong đáy lòng luôn coi trọng mình thì sẽ không bao giờ mang đến cho mình bất cứ áp lực nào. Cảm giác đó hoàn toàn khác lạ, tớ rất muốn có được cảm giác đó.”
Đàm Bân cố gắng nhớ lại hình dáng của Cao Văn Hoa, thầm nghĩ anh ta không xứng với Văn Hiểu Tuệ. Chỉ có duy nhất một điều cô thấy được, đó là nụ cười và sự ngăn nắp, sạch sẽ của anh ta, đôi tay anh ta rất linh hoạt, móng tay sạch sẽ, nhẵn bóng, đôi tay điển hình của một bác sĩ.
Đương nhiên cũng có thể bao gồm hai chú cún con lông vàng lanh lợi, đáng yêu đó nữa.
“Được, bạn yêu, chúc mừng cậu! Hy vọng anh ta thực sự là Mr. Right[4'>.”
[4'> Chỉ người đàn ông thực sự dành cho một cô gái.
Trong lúc hai người nói chuyện, phục vụ đã mang thức ăn lên. Văn Hiểu Tuệ nâng cốc trà, chạm nhẹ vào lon Coca của Đàm Bân. “Mong rằng mọi chuyện như ý cậu nói, cảm ơn cậu!”
“Hừm, nhìn vẻ mặt sung sướng của cậu kìa, anh chàng đó thật may mắn.” Đàm Bân vẫn tỏ vẻ không hài lòng.
Văn Hiểu Tuệ chống tay lên cằm, trong nụ cười dường như ẩn chứa sự chua chát. Cô nhìn dòng người bên ngoài cửa sổ, chậm rãi nói: “Những chuyện đã trải qua trước đây không thể quên đi tất cả, chỉ có thể vứt chúng vào một góc nào đó, ba năm, năm năm có lẽ có thể giả vờ mà quên đi sự tồn tại của chúng. Nhưng biết nói sao bây giờ, lúc chúng khiến bạn buồn đau cũng là lúc chúng ép bạn phải suy nghĩ rất nhiều chuyện, bắt bạn phải nhìn thấu một số thứ, củng cố một số thứ, hiểu rõ điều gì cần kiên định, điều gì có thể bỏ qua.”
Đàm Bân gật đầu. “Bây giờ thì tớ đã tin rằng một cánh cửa đóng trước mặt bạn, Thượng đế nhất định sẽ mở cho bạn một cánh cửa khác.”
“Cậu thì sao? Vẫn ổn chứ?” Văn Hiểu Tuệ thấu hiểu tâm sự của cô, cười hỏi.
“Cũng không biết được là tốt hay không.” Đàm Bân nhìn vào hiện thực. “Đọc được tin tức về Thẩm Bồi, nhớ lại những chuyện quá khứ, trong lòng tớ vẫn rất buồn. Theo như cách nói của thị trường chứng khoán thì có lỗ sẽ có lãi, nhưng tại sao trong chuyện này tớ lại không nhìn thấy người chiến thắng? Ngay cả Trình Duệ Mẫn, anh ấy cũng thường không nói gì, nhưng không có nghĩa là anh ấy không để ý…”
“Ồ, anh ấy nhỏ nhen thế á? Lấy một ví dụ xem nào?”
“Ví dụ, anh ấy không muốn nhìn thấy tranh của Thẩm Bồi, nhưng không nói ra, chỉ cố gắng kiếm cớ không về nhà cùng tớ, sau này tớ mới nhận ra.”
Văn Hiểu Tuệ không nhịn được cười. “Cũng may, đó là phản ứng bình thường của một người đàn ông bình thường.”
Đàm Bân khoanh tay, lắc đầu liên tục. “Nói thật, tớ rất sợ anh ấy.”
“Vì sao?”
“Con người này rất… Tớ không thể hình dung được, chính là kiểu người bề ngoài thì rất cởi mở nhưng thực ra chuyện gì cũng giấu trong lòng. Cậu biết đấy, tớ lúc nào cũng kiên trì trui rèn chính là để có thể có cách chuyển dời áp lực. Nhưng anh ấy thì khác. Bình thường anh ấy rất kín kẽ, không biểu lộ gì cả, nhưng tớ sợ một ngày… sự chịu đựng của anh ấy lên đến đỉnh điểm sẽ bộc phát.”
“Những người có xuất thân như anh ấy đa phần đều như vậy, luôn thiếu niềm tin đối với người khác, địa vị có cao hơn nữa cũng vô dụng mà thôi.” Văn Hiểu Tuệ gõ tay lên bàn. “Nói thật nhé Đàm Bân, cậu đối với đàn ông luôn nhân từ, độ lượng, bao giờ cậu mới có thể nghĩ cho bản thân đây?”
Đàm Bân đưa hai tay ra, nhún vai làm điệu bộ không biết phải làm sao. “Thói quen khó sửa, tớ không bao giờ làm được như cậu, huống hồ…” Cô cười cười. “Tớ yêu anh ấy thật lòng.”
“Ai da, sởn cả da gà!” Văn Hiểu Tuệ ôm quai hàm, làm ra vẻ đau răng.
Bữa cơm hôm đó kéo dài đến tận chín rưỡi tối mới kết thúc, lúc chia tay, hai người ôm hôn nhau, giống hệt lễ tiết của người phương Tây, khiến mấy cô lễ tân đứng trước cửa nhà hàng cũng phải ngạc nhiên.
Lúc Đàm Bân về đến chỗ ở của Tr


Ring ring