80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341883

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1883 lượt.

à là do được Dư Vĩnh Lân giúp đỡ. Lúc mới bắt đầu, ai cũng biết rõ ý đồ của Dư Vĩnh Lân đối với cô. Nhưng cô luôn giả vờ ngốc nghếch. Anh thấy khó nên lùi bước rồi kết hôn, sinh con, chưa bao giờ khiến cô khó xử. Bốn năm qua vẫn có thể duy trì mối quan hệ cấp trên, cấp dưới như bình thường, chỉ là do cô may mắn gặp được một cấp trên lý tưởng.
Sắc trời bên ngoài cửa sổ tối dần. Đàm Bân giật mình, mặc vội chiếc áo phông và quần bò, rửa mặt qua loa rồi tới chỗ hẹn.
Cô đến đúng giờ nhưng không nhìn thấy Dư Vĩnh Lân, người đang đợi cô là Trình Duệ Mẫn.
Đàm Bân tách khỏi người phục vụ dẫn đường, lặng lẽ đứng vào một góc khuất, hai tay khoanh trước ngực, âm thầm quan sát một lúc.
Tư thế này là dấu hiệu tự vệ của Đàm Bân khi vô tình rơi vào tình huống không lường trước.
Trình Duệ Mẫn đang yên lặng đứng dựa vào quầy bar, có vẻ như để người khác có thể dễ dàng tìm được anh.
Lần này, anh mặc một chiếc áo phông cổ chữ V màu tro nhạt, chất vải mềm mại, Đàm Bân đã từng xem quảng cáo của hãng ấy, giá rất đắt.
Trình Duệ Mẫn có đủ tư cách để xa xỉ. Những lão làng trong nghề trên dưới mười năm như anh, trong tay đều có cổ phiếu của công ty, năm nào cũng có hoa hồng, khi giá cổ phiếu lên cao nhất, tài sản cá nhân tăng gấp mười lần là ít.
Anh đang nhìn lên chiếc ti vi treo trên tường, có vẻ xem rất chăm chú, nhưng rõ ràng là ánh mắt không có sự tập trung. Nhìn một người đẹp trai thanh tú vô tình lộ ra vẻ mệt mỏi, cô độc là một việc rất không hay.
Do dự rất lâu Đàm Bân mới tiến lên, giơ tay vẫy. “Ray! Sao lại là anh?”
Trình Duệ Mẫn đứng dậy, kéo ghế cho cô. “Tony họp xong mới đến được, cậu ấy sợ cô chờ nên bảo tôi đến trước.”
Hai người đều lái xe, không thể uống rượu, đành gọi mỗi người một cốc hồng trà chanh.
Đàm Bân vẫn chưa lên tiếng, Trình Duệ Mẫn đã nói một cách thành thạo: “Trà của cô đây không cho đường, cảm ơn!”
Ngay cả thói quen tương đối giả tạo này của cô, anh cũng rõ mười mươi.
Đàm Bân chống tay xuống bàn dò xét anh một lúc, định nói một câu gì đó hài hước nhưng lại cảm thấy bày đặt nên vừa mở miệng đã im lặng.
Trình Duệ Mẫn mỉm cười nhìn cô. “Cô lại muốn nói gì à?”
Thế là Đàm Bân bắt đầu hỏi: “Xin hỏi Trình tiên sinh, có phải ngài xuất thân từ FBI không?”
Trình Duệ Mẫn rất biết phối hợp, ho một tiếng, ngồi ngay ngắn, trả lời: “Nói thật nhé, Giám đốc FBI Robert Mueller[1'> là người anh em đã thất lạc nhiều năm nay của tôi.”
[1'> Robert Mueller (sinh năm 1944): giám đốc thứ 6 của FBI – Cục Điều tra liên bang Hoa Kỳ.
Đàm Bân bật cười thành tiếng. Trình Duệ Mẫn thật biết quy tắc của trò chơi. Kinh nghiệm nhiều năm làm sale không hề rơi rụng.
Cô cố nín cười, tiếp tục hỏi: “Câu hỏi thứ hai, kính của ngài đâu rồi, vì sao không đeo nữa?”
Trình Duệ Mẫn ngẩn ra một lúc rồi mới hiểu cô nói gì, anh cười, nói: “Lần đó tôi làm rơi mất một bên kính áp tròng, chưa kịp mua kính mới nên đeo kính cũ.”
Kính áp tròng bên còn lại vẫn nằm trên nhãn cầu trái của anh ba ngày.
Lúc anh sốt cao đến hôn mê, chẳng ai chú ý đến chi tiết này. Mãi đến khi anh tỉnh lại thì bên mắt trái đã bị viêm, đỏ như mắt cá chày.
Đàm Bân tỏ vẻ tiếc nuối: “Anh đeo kính rất đẹp mà, giống Tom Cruise[2'> trong phim Nhiệm vụ bất khả thi.”
[2'> Tom Cruise (sinh năm 1962): đạo diễn, diễn viên người Mỹ nổi tiếng thế giới.
Trình Duệ Mẫn tỏ vẻ không hiểu.
Đàm Bân liền nói: “Tôi nói là Mission Impossible.”
Trình Duệ Mẫn bối rối.
Đàm Bân thầm nghĩ, sói đột lốt cừu.
Trình Duệ Mẫn nhìn Đàm Bân, cười nham hiểm. “Cô đang nghĩ sói đội lốt cừu.”
Đàm Bân cảm thấy phía sau gáy như có một luồng hơi nóng đang lan dần lên mặt. Nhớ lại “hội bóc lột” trước đây, cô mới hiểu rõ cặp mắt của Trình Duệ Mẫn chẳng khác gì đèn pha, nhìn xuyên qua mọi thứ.
Cô cầm cốc lên, uống một ngụm như để che giấu cảm xúc.
Trình Duệ Mẫn cười, buông tha cho cô. “Tony đã nói với tôi việc của cô rồi, có muốn nghe ý kiến của tôi không?”
“Vâng!” Đàm Bân lập tức lấy lại tinh thần.
Trình Duệ Mẫn uống một ngụm trà, đi thẳng vào đề: “Thứ nhất, không được tranh giành, một chút ý tranh giành cũng không được để lộ ra, vững tâm làm tốt công việc của mình.”
Luận điệu này rất lạ lùng, thông thường các sách lược trong công việc đều chú trọng đến lúc nào cần ra tay thì ra tay.
Đàm Bân có chút nghi hoặc: “Vì sao?”
“Từ “tiết chế”, tôi nghĩ cô nhất định hiểu ý nghĩa của nó.”
Mỗi khi nhìn lại quá khứ, lúc nào Đàm Bân cũng chỉ thấy lừa gạt lẫn nhau, khiến cô hiểu ra một chuyện, cho dù công lao lớn đến đâu cũng không thể một cây thành rừng, càng không được qua mặt cấp trên. Cô gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
“Người ta muốn có một cục diện cân bằng, cô không được nhẫn tâm phá vỡ.”
“Nhưng…”
“Cô có sợ bị cướp mất vị trí không?”
“Có.” Cô thành thật thừa nhận.
Trình Duệ Mẫn quay đầu lại, ánh đèn của quầy bar hắt vào mắt anh, ánh mắt sâu thẳm, xa xăm, tận cùng là một thế giới bí ẩn.
Anh nói: “Cherie, không bao giờ được đánh giá thấp chất xám của cấp trên. Cho dù cô làm gì, cũng luôn có người nhìn thấy. Nếu cô cảm th