Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341887
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1887 lượt.
cuối câu, điển hình của tiếng địa phương Đài Loan. Điều làm Đàm Bân chú ý nhất chính là chiếc cà vạt của ông ta.
Ông ta mặc một bộ vest màu tro xám, áo sơ mi màu ghi nhạt, đúng là một sự phối hợp chẳng chê vào đâu được, chỉ có điều ông ta lại thắt một chiếc cà vạt màu hồng đậm, hiệu ứng tương phản đập ngay vào mắt.
Đàm Bân tin chắc rằng đây không phải là gu thẩm mỹ của Lưu Bỉnh Khang.
Nhưng vợ và con gái ông ta đều ở Mỹ, vậy thì chỉ có duy nhất khả năng đó. Trong những lần tám chuyện lúc rảnh rỗi ở công ty, có ai đó đã nói rằng Lưu Bỉnh Khang có một tình nhân bí mật, người đó chính là trợ lý tổng giám đốc đã từ chức cách đây một năm.
“Good morning, Cherie! Cô rất đúng giờ, đây là một thói quen tốt.” Lưu Bỉnh Khang đứng dậy phía sau bàn làm việc, đưa tay phải về phía Đàm Bân.
Đàm Bân phát hiện mình có đôi chút lơ đễnh, lập tức gò cương con ngựa cảm xúc bất kham của mình, quay lại điểm khởi đầu, đưa tay bắt tay Lưu Bỉnh Khang. Bàn tay của ông ta rất mềm mại và đầy đặn với các ngón tay thon dài. Đàm Bân nhớ trong sách tướng số có nói, người có bàn tay như vậy luôn thích sử dụng mánh khóe quyền biến.
Ông ta mời Đàm Bân ngồi xuống chiếc ghế trước mặt.
Đàm Bân nghĩ ông ta sẽ ngồi xuống chiếc ghế phía sau bàn làm việc, nhưng không, ông ta lại kéo một chiếc ghế khác, đến ngồi bên cạnh cô.
Đàm Bân có chút bất ngờ, hành động này biểu thị quan hệ bình đẳng, khiến cô cảm thấy không thoải mái. Tuy nhiên, bình thường cô cũng hay để ý, những người càng muốn leo cao thì trình độ che giấu tài năng càng cao, cư xử với người khác cũng khiêm nhường và lịch sự hơn. Hoặc giả đây là cách phân biệt đối xử với nhân tài và nhân viên bình thường, cô cũng không chắc nữa. Nhưng rõ ràng sự căng thẳng của cô đang dần dần tan biến trước nụ cười của Lưu Bỉnh Khang.
“Tôi vẫn luôn muốn nói chuyện với cô, nhưng thực sự là chẳng có lúc nào rảnh rỗi.” Lưu Bỉnh Khang nở nụ cười ấm áp. “Tony đi rồi, công việc của cô có vất vả hơn không?”
Đàm Bân rùng mình, câu hỏi thiết tưởng quá hóc búa. Cô vội trấn an tinh thần rồi trả lời: “Vẫn tốt, tôi chưa cảm thấy có sự khác biệt lớn lắm.”
“Ồ!” Lưu Bỉnh Khang mỉm cười. “Tại sao vậy?”
Đàm Bân tránh mũi công kích, trả lời: “Nếu như một cá nhân đặc biệt nào đó ra đi, mà cả công ty hoặc một bộ phận nào đó vì thế mà tan rã thì điều đó chỉ có thể chứng minh một việc, việc quản lý của công ty này rất có vấn đề.”
“Trả lời rất hay.” Nét mặt Lưu Bỉnh Khang thể hiện sự tán thưởng. “Vì thế tôi luôn nhấn mạnh, quy tắc là điều quan trọng nhất, không có phép tắc sao thành lề lối. Lần rủi ro này có thể vượt qua dễ dàng đã cho thấy tầm quan trọng của quy tắc.”
Đàm Bân nặn ra một nụ cười tán đồng, có điều cô không tiếp lời. Cô biết rõ một điều, Lưu Bỉnh Khang đại diện cho phái Cảng Đài[5'> và Trình Duệ Mẫn, người đứng đầu cho phái Đại lục, bất đồng ý kiến bao năm qua chính là ở điểm này.
[5'> Cảng Đài: Hồng Kông và Đài Loan.
Người của phái Đại lục đều là những người đi theo tư tưởng của Đặng Tiểu Bình, mèo trắng, mèo đen không quan trọng, chỉ cần bắt được chuột thì đều là mèo tốt. Bọn họ không quá để ý đến những quy củ, lề thói bởi họ cho rằng như vậy là quá gò bó, ở cái đất nước Trung Quốc này, điều đó đồng nghĩa với việc tự tìm cho mình con đường chết.
Ngược lại, phía sau phái Cảng Đài có trụ sở chính chống lưng, chịu ảnh hưởng triệt để của tư duy “single minded thinking[6'>” phương Tây, khiến họ đến chết cũng chẳng thể nào hiểu nổi thế nào gọi là “mang màu sắc Trung Quốc”. Họ cho rằng, những điều khoản pháp luật đã bày cả ra đấy thì con người bắt buộc phải tuân thủ. Vì thế mà họ luôn có ác cảm với những người có ý định phá vỡ quy tắc.
[6'> Single minded thinking: lối tư duy điển hình của phương Tây, chỉ chú trọng vào mục đích duy nhất.
Nhưng sự phát triển dịch vụ của Trung Quốc cứ tăng lên hằng ngày, lại chủ yếu dựa vào các nhân viên của Đại lục. Cho nên từ khi các nhân viên người châu Âu trở về, bộ phận quản lý đã được nội địa hóa hoàn toàn, hai phái đấu đi đấu lại, rốt cuộc vẫn bình an vô sự.
Mãi cho đến khi xảy ra sự việc của Trình Duệ Mẫn.
Đúng lúc này ngoài cửa văn phòng có tiếng gõ nhè nhẹ, trợ lý của Lưu Bỉnh Khang mang cà phê, bước vào.
“Cô dùng đường hay sữa?” Lưu Bỉnh Khang cầm chiếc cốc giấy, muốn tự tay rót cà phê cho cô.
“Tôi uống cà phê đen, cảm ơn!” Đàm Bân nhận được sự quan tâm lại thấy e sợ, vội vàng đưa hai tay ra đón lấy.
“Cô không cần phải căng thẳng như vậy, mấy khi được phục vụ quý cô.” Lưu Bỉnh Khang cười vui vẻ.
Đàm Bân nhẹ nhàng nhấp một ngụm, mùi vị thật thơm ngon, so với cà phê này thì thứ nước chảy ra từ máy pha cà phê dưới tầng chỉ là nước nhọ nồi.
“Cherie!” Lưu Bỉnh Khang nói. “Tôi luôn có ấn tượng tốt về cô.”
Đàm Bân hơi cúi người. “Thank you, sir.”
“Không giấu gì cô, trước đây tôi luôn xem thường phụ nữ làm kinh doanh.”
Đàm Bân mỉm cười, xem thường phụ nữ làm kinh doanh đâu phải chỉ có một mình ông, đến cả mẹ tôi còn hiểu lầm nữa là: “Bân Bân, con ở bên ngoài không bị bắt nạt chứ? Những sự vụ trên báo chí, t