Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341884
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1884 lượt.
vẫn theo lệ cũ, đưa hóa đơn cho Trình Duệ Mẫn.
Đàm Bân đứng dậy, giật lấy tờ hóa đơn. “Để tôi trả, hôm nay là tôi chủ động hẹn, sao lại để anh trả được chứ?”
Trình Duệ Mẫn nắm chặt tay cô, ánh mắt ấm áp. “Tôi nói rồi, đây là vinh hạnh của tôi.”
Khung cảnh và ánh đèn mờ ảo, lại thêm hơi men làm cho hai con ngươi đen láy của anh long lanh.
Đàm Bân cảm thấy lòng bàn tay ướt nhẹp, như vừa vã mồ hôi.
Cô định rút tay lại, Trình Duệ Mẫn nắm chặt tay cô không buông, có lẽ dùng sức cũng chẳng ích gì, cô không cố gắng nữa, nhìn anh vẻ khẩn khoản.
Trình Duệ Mẫn bật cười, buông tay thản nhiên như không, nhận lại tiền thừa, sau đó nói: “Đi thôi.”
Xe của Đàm Bân đỗ ở rất xa, hai người đi bộ mất khoảng bảy, tám phút.
Trình Duệ Mẫn hỏi: “Tâm trạng khá hơn chút nào chưa?”
Đàm Bân trả lời thành thực: “Toát hết mồ hôi lạnh.”
Trình Duệ Mẫn nghiêng đầu cười, gió đêm giữa hạ mang theo hơi ấm ẩm ướt, thổi mạnh đến nỗi khiến quần áo dính chặt vào người anh, để lộ ra một thể hình vô cùng tráng kiện.
Nếu là chiếc áo sơ mi công sở thì càng làm cho cơ thể đó đẹp hoàn mỹ, không chút khuyết điểm.
Đàm Bân trầm mặc khởi động xe, cô đang chờ Trình Duệ Mẫn ngồi vào trong xe.
Nhưng anh lại đóng cửa xe, vẫy tay với cô.
Đàm Bân hạ cửa kính xe xuống. “Sao anh không lên xe?”
Trình Duệ Mẫn cúi người, cánh tay tì lên nóc xe, nhìn Đàm Bân chăm chú, không nói một lời.
Đàm Bân chỉ cảm thấy không khí như đang dần dần đóng băng trước mặt cô.
Thời gian cứ vậy trôi đi, một lúc sau Trình Duệ Mẫn mới lên tiếng, giọng rầu rầu: “Tôi sẽ không để cho mình có cơ hội phạm sai lầm.”
Đây gần như là lời bộc lộ trần trụi, Đàm Bân mắt tròn mắt dẹt nhìn anh. Anh đứng thẳng dậy, lùi lại hai bước, nói thêm một câu: “Cô yên tâm, tôi không lái xe đâu, tôi sẽ đi taxi về.”
Đàm Bân cảm giác như mình bị bỡn cợt, bao xúc cảm chợt dâng lên trong lòng. Cô đanh mặt lại, hậm hực điều chỉnh cửa kính xe trước mặt anh.
Trình Duệ Mẫn, hai tay đút túi quần, chỉ nhìn cô, mỉm cười.
Đàm Bân nhấn ga, lái xe vượt qua sát bên người anh. Anh vẫn đứng bất động, lặng lẽ nhìn theo bóng xe của cô rời xa. Hình bóng anh trong gương chiếu hậu mỗi lúc một nhỏ dần, cho đến khi xe ngoặt vào chỗ rẽ thì hoàn toàn biến mất.
Đàm Bân lái xe rất nhanh, hai bên đường phố thật yên tĩnh, những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh đèn, cứ ngỡ là những du thuyền đang dạo chơi trên mặt nước, vùn vụt trôi qua.
Cô vẫn cảm thấy phía sau lưng mình có ánh mắt đang dõi theo, dường như muốn đục vào lưng cô hai cái lỗ lớn, thiêu đốt đến đau nhức. Cô đã hoàn toàn mất đi sự kiểm soát, cả buổi tối chỉ ở thế bị động, mặc cho người ta bỡn cợt, chẳng có lấy một cơ hội để lật ngược tình thế. Đàm Bân hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Đi được nửa đường điện thoại di động bỗng đổ chuông, cô điều chỉnh lại tâm trạng, đeo tai nghe.
“Xin chào, tôi là Cherie Đàm, xin hỏi ai đang gọi đấy ạ?”
“Cherie đấy à? Chào cô, tôi là Kenny Lưu.”
Đàm Bân toát mồ hôi lạnh, người gọi điện tới là Tổng giám đốc kinh doanh khu vực Trung Quốc Đại lục Lưu Bỉnh Khang, người đang là cấp trên trực tiếp của cô.
Giọng nói của Lưu Bỉnh Khang có vẻ bình dị, dễ gần: “Muộn thế này còn làm phiền cô, có điều gì bất tiện chăng?”
Đàm Bân thầm nghĩ: Chết tiệt, cho dù có gì bất tiện đi chăng nữa thì cũng đã bị ông làm tiêu tan cả rồi, nhưng trên môi cô vẫn là giọng nói với vẻ kính sợ: “Không ạ, chúng tôi luôn mở máy 24/24, lúc nào cũng sẵn sàng đợi lệnh.”
Lưu Bỉnh Khang “ồ” lên một tiếng đầy vẻ hài lòng, sau đó nói: “Ngày mai đến công ty, cô lên văn phòng tôi, chúng ta nói chuyện, được chứ?”
Mệnh lệnh đầy vẻ khách khí của ông ta khiến Đàm Bân rùng mình, dẫu vậy cô vẫn vui vẻ trả lời: “Được, đúng chín giờ tôi sẽ có mặt tại văn phòng của ngài.”
“Tốt, hẹn mai gặp lại.” Lưu Bỉnh Khang chẳng buồn nói nhiều, cúp máy rất nhanh.
“Chết tiệt!” Đàm Bân chắc chắn điện thoại thực sự đã tắt hẳn, mới đập mạnh vào vô lăng.
Chẳng đưa ra nội dung gì sất, bảo cô lấy gì để chuẩn bị đây?
Thứ Hai đi làm, Đàm Bân xách theo máy tính lên thẳng tầng mười chín.
Để chuẩn bị cho cuộc nói chuyện này, cô đã mặc một chiếc áo sơ mi tinh tế màu lam nhạt cùng chiếc quần dài màu xanh hải quân. Nghe nói màu lam có thể khiến tâm trạng phấn chấn, đầu óc càng tỉnh táo.
Đây là lần đầu tiên cô tới văn phòng của Lưu Bỉnh Khang, một căn phòng rộng khoảng bốn mươi mét vuông, hai trăm bảy mươi độ đều là cửa sổ pha lê kéo dài xuống sát sàn, nhìn từ đây, gần như cả nửa Bắc Kinh đều thu vào tầm mắt. Vài món đồ gia dụng bằng gỗ chạm khắc đường nét trang nhã, bài trí tưởng như lộn xộn mà lại gây được sự chú ý, góc phòng đặt bảy, tám chậu cây xanh mướt, giống như bước vào một khu vườn nhà kính vậy. Đàm Bân chợt nghĩ khu văn phòng nhân viên ở tầng dưới, chỗ của mỗi người đều được ngăn cách bởi vách ngăn. Quả là kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra.
Lưu Bỉnh Khang tuổi đã ngoài năm mươi, vóc dáng không cao, nước da trắng trẻo, ông ta đeo một cặp kính gọng vàng, giọng nói từ tốn, nhỏ nhẹ, ông ta có thói quen lên giọng ở