Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341890
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1890 lượt.
ver rời cương vị công tác cũng là ngày Lý Hải Dương ngồi vào vị trí đó, cục diện tam giác sắt này đã chính thức bị vô hiệu hóa.
Trình Duệ Mẫn là người Đại lục, Lý Hải Dương cũng là người Đại lục, trong tay Trình Duệ Mẫn lại nắm giữ nguồn tài nguyên khách hàng vô cùng quan trọng, một ngày nào đó hai người này liên kết lại thì Lưu Bỉnh Khang sẽ rơi vào thế yếu. Thế nên Lưu Bỉnh Khang đánh đòn phủ đầu trước, Trình Duệ Mẫn chỉ có thể bị ép rời khỏi công ty, tất cả tay chân thân tín của anh cũng lần lượt bị xử lý sạch sẽ, như thế Lý Hải Dương sẽ rơi vào thế một cây làm chẳng nên non.
Mà sau khi sự việc xảy ra, Lưu Bỉnh Khang sẽ kiêm nhiệm chức tổng giám đốc kinh doanh khu vực Trung Quốc Đại lục, tất cả các giám đốc kinh doanh đều phải trực tiếp báo cáo cho ông ta, những nghiệp vụ kinh doanh nặng nề nhất đều sẽ chuyển qua tay Lý Hải Dương.
Hành động khai trừ Trình Duệ Mẫn của Lưu Bỉnh Khang lần này cơ hồ là một mũi tên trúng ba con chim, vừa làm tan rã khả năng Trình – Lý liên thủ vừa làm giảm quyền lực của Lý Hải Dương, lại nghiêm khắc cảnh cáo những kẻ rục rịch muốn ngóc đầu dậy.
Đàm Bân càng nghĩ càng thấy lạnh gáy, lưng bỗng túa mồ hôi lạnh.
Vu Hiểu Ba nhìn cô, nói đầy ẩn ý: “Bắc Kinh hiện nay là một nơi đầy thị phi, cô có hiểu không? Cho nên có thể chạy xa được bao nhiêu tôi sẽ chạy xa bấy nhiêu.” Còn vế sau của câu nói anh ta giấu kín, không nói ra: “Vết xe đổ của Trình Duệ Mẫn còn ở đó, nếu ở lại, ai còn dám bước sai nữa?”
Có điều ở MPL lúc này từ trên xuống dưới đều coi ba từ Trình Duệ Mẫn như ôn dịch, chỉ sợ tránh không kịp, Vu Hiểu Ba cũng không muốn phạm phải điều kiêng kỵ này.
Đàm Bân lái xe về nhà. Cô đưa mắt nhìn ra ngoài, trên đầu mây đen cuồn cuộn, cứ như một trận mưa xối xả sắp ập xuống. Mặc dù đang là mùa hè nhưng cô vẫn cảm thấy rùng mình, khí lạnh như toát ra từ đầu các khớp xương. Khi còn ở dưới tầng đáy thì chỉ biết vùi đầu chịu khổ, leo lên được một bậc mới phát hiện ra con đường phía trước càng gập ghềnh, khó đi.
Sự tàn khốc chốn văn phòng tuy không sặc mùi máu tanh nhưng cũng hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của cô. Nghĩ tới bộ dạng Trình Duệ Mẫn khi phải rời bỏ chức vụ mà không còn lối thoát nào khác, ở nơi nào đó trong sâu thẳm trái tim cô thực sự nhói lên. Trên con đường này, cô có thể đi được bao xa? Sau khi tốt nghiệp, vào nghề được bảy năm, đây là lần đầu tiên Đàm Bân thực sự sợ hãi.
Không sao đâu! Cô lấy hết sức tự trấn an. Cuộc sống chính là sự nối tiếp của các vấn đề, hết vấn đề này lại đến vấn đề khác, mình luôn phải học cách để đối phó với chúng.
Sau đó, Đàm Bân đã trao đổi với cấp dưới, lập kế hoạch sáu tháng cuối năm, làm sáng tỏ trách nhiệm, quyền hạn với một số bộ phận liên quan, đồng thời còn phải chú ý tới dịch vụ ở Bắc Kinh và việc tập trung chọn mua của Phổ Đạt.
Làm việc nhiều nên Đàm Bân hơi váng đầu, hoa mắt, cô cảm thấy mình là điển hình của kẻ tham công tiếc việc.
May mà thời gian làm việc kết thúc rất nhanh, chẳng mấy chốc lại đến cuối tuần.
Cô hẹn Văn Hiểu Tuệ đi mua sắm vài bộ đồ mùa hè đang thịnh hành. Đàm Bân mua quần áo lúc nào cũng đơn giản, chỉ vài nhãn hiệu cố định, chọn lựa kiểu dáng ưa nhìn, màu sắc thích hợp, trả tiền xong rồi đi.
Màu sắc trong tủ quần áo của cô hầu hết đều là màu cơ bản, vì thế cô không cần quá lo lắng về vấn đề phối hợp. Tại những cửa hàng quen thuộc, Đàm Bân lấy mấy chiếc quần dài và quần tất, lại chọn thêm hai chiếc sơ mi màu sắc nhẹ nhàng, nhiệm vụ của ngày hôm nay xem như đã hoàn thành.
“Không đi! Đó là nơi lừa đảo khách hàng, vừa đắt lại vừa khó ăn.” Văn Hiểu Tuệ vẫn đang tức giận.
Đàm Bân cười rộ lên, nhớ tới đánh giá của Phương Phương dành cho Tiếu Giang Nam: “Tài nghệ của đầu bếp quán này tương đối ổn định, mỗi món ăn đều khó nuốt đến độ vạn kiếp bất phục, chưa bao giờ đổi khác.”
Cô kéo cánh tay Văn Hiểu Tuệ, năn nỉ: “Lẩu hải sản của Hoan Kỳ cũng được. Chị à, cười lên một chút có được không?”
Tới quán ăn, Văn Hiểu Tuệ ngồi xuống mà vẫn còn tức giận, bất bình. “Trọng sắc khinh bạn, hừ, chỉ vì một gã xấu xa!”
Đàm Bân khuấy đáy nồi tìm ngao, sau đó bỏ vào đĩa của Văn Hiểu Tuệ. “Cho cậu cả, tớ sai rồi, được chưa? Đừng tức giận nữa, tức giận dễ xuất hiện nếp nhăn đấy.”
“Đàm Bân, cậu có chán thì tớ cũng phải nói.” Văn Hiểu Tuệ chẳng buồn để ý tới những câu nịnh nọt của cô. “Hôm kia mẹ cậu gọi cho tớ, bà càm ràm chuyện của cậu đến nửa tiếng.”
Mẹ Văn Hiểu Tuệ và mẹ Đàm Bân từng là đồng nghiệp lâu năm.
Mặt Đàm Bân nhất thời thuỗn ra.
Đây cũng là nguyên nhân cô không muốn thường xuyên gọi điện về nhà, mẫu hậu đại nhân thường lôi hết chuyện này đến chuyện kia ra để nói, toàn là những chuyện dông dài cô không muốn nghe.
Cô bất đắc dĩ hỏi: “Mẹ tớ nói chuyện gì vậy?”
“Còn có thể nói chuyện gì chứ? Lại chuyện cũ, mẹ cậu buồn vì không gả được cậu đi, mà hiện giờ cậu lại còn ở cùng với một tên chẳng đáng tin chút nào.”
Đàm Bân cắn đũa chẳng biết phải làm sao. “Thật kỳ lạ, Quốc Cộng[2'> còn có thể cố