XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341889

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1889 lượt.

i vi làm mẹ cứ thấp thỏm lo sợ.”
Phụ nữ làm kinh doanh trước tiên không được quá xinh đẹp, quá xinh đẹp dễ khiến khách hàng nảy sinh ý nghĩ không hay. Tiếp đó, làm đến một vị trí nhất định chắc chắn sẽ gặp phải nút cổ chai, bởi vì thị trường thay đổi trong nháy mắt, cần phải có một cái đầu lạnh, năng lực phán đoán và sự quyết đoán. Trong quan niệm truyền thống thì phụ nữ luôn luôn thiếu sót hai điểm này.
Càng không cần phải nhắc đến việc phải làm thế nào để ứng phó với đội ngũ sản xuất và những kỹ sư nam luôn tự coi mình là bất phàm trong nội bộ công ty.
Nhắc đến những cảnh ngộ gặp phải trong mấy năm nay, Đàm Bân có thể viết thành một cuốn sách sử cỡ mười vạn chữ đầy chua xót, may thay cô có nghị lực kiên cường không ai sánh kịp, vượt qua từng khó khăn, để cuối cùng trở thành Đàm Bân của ngày hôm nay.
Cô đưa mắt nhìn Lưu Bỉnh Khang, giọng nói có chút khiêu chiến: “Vậy đến nay ngài nhìn nhận ra sao?” Ý cô muốn hỏi, phải chăng ông vẫn kỳ thị nữ giới chúng tôi?
“Cô làm rất tốt, về lâu về dài, ắt hẳn tiền đồ sẽ rất xán lạn. Nào, Cherie, cô hãy nói về kế hoạch nửa năm tới cho tôi nghe.” Kinh nghiệm thương trường mấy chục năm của Lưu Bỉnh Khang, lẽ nào lại để cô dắt mũi, ngay lập tức ông ta chuyển chủ đề.
Từ lúc Dư Vĩnh Lân ra đi, Đàm Bân đã ý thức được rằng đây chính là một cơ hội hiếm có, ngay lập tức cô đã thu thập những tài liệu có liên quan. Câu hỏi này đâu dễ đánh gục cô. Vấn đề các sếp lớn quan tâm chẳng gì khác ngoài các con số thực tế về kinh doanh và lợi nhuận, đó là vấn đề căn bản khiến họ cảm thấy an tâm để có thể vươn xa hơn.
Đàm Bân mở máy tính, trình bày đâu ra đấy từ kế hoạch phát triển dịch vụ của các khách hàng lớn trong năm nay và những phân tích bước đầu về dự toán đầu tư cho đến kế hoạch kinh doanh của mình.
Lưu Bỉnh Khang lắng nghe rất chăm chú, thi thoảng lại hỏi vài câu.
Tài liệu mà Đàm Bân chuẩn bị rất chi tiết, tuy có vài phương diện còn dựa nhiều vào kinh nghiệm, không thể khiến Lưu Bỉnh Khang hoàn toàn hài lòng, nhưng cuối cùng những số liệu và phân tích của cô cũng gỡ gạc giúp cô.
Bốn năm trước, khi vừa chuyển qua làm kinh doanh, cô rất ít nói và thường sợ sệt. Dư Vĩnh Lân từng nhắc nhở cô: “Tôi không ngại cô nói sai nhưng tôi không hề muốn trông thấy cô trở thành một người không có tiếng nói.” Đàm Bân luôn khắc ghi câu nói đó trong lòng, không giây phút nào dám quên, bốn năm qua đã hoàn toàn biến cô thành một con người khác.
Cuối cùng Lưu Bỉnh Khang cũng căn bản đồng tình, vỗ vỗ vào vai Đàm Bân. “Cherie, cố gắng làm cho tốt, sau này cô sẽ phát hiện mọi nỗ lực cô bỏ ra dù chỉ là một chút cũng đều rất đáng giá.”
Trước mắt Đàm Bân như đang treo một củ cà rốt bắt mắt, nhưng lần này, cuối cùng cũng cô đã thuận lợi vượt qua. Đàm Bân thu máy tính rồi cáo từ, vừa ra đến cửa thì gặp Kiều Lợi Duy. Hai người nhìn nhau, mỉm cười, cùng mở lời chào hỏi, Kiều Lợi Duy nghiêng người nhường đường cho cô.
Đàm Bân đứng ngây ba giây trước cửa thang máy, bởi vì cô chợt nghĩ tới một vấn đề: Lưu Bỉnh Khang nói với cô những lời ngon ngọt ấy, không biết ông ta có thay xưng đổi ngữ, nói những lời tương tự với Kiều Lợi Duy không?
Lời dặn dò tối hôm qua của Trình Duệ Mẫn lại vang lên bên tai cô: “Không được tranh giành, một chút ý tranh giành cũng không được để lộ ra.”
Như vậy biểu hiện hôm nay của cô có thể được coi là khéo léo không?
Cửa thang máy kêu “ting” một tiếng rồi mở ra, thật trùng hợp, người sắp bước ra chính là Tổng giám đốc điều hành Lý Hải Dương, một người thuộc độ tuổi trung niên mập mạp, tướng mạo ôn hòa, khoác trên người chiếc áo khoác đen đầy vẻ ông trùm.
“Lý tiên sinh.” Đàm Bân nhanh nhẹn tránh sang một bên.
Lý Hải Dương gật đầu, mỉm cười, đưa mắt nhìn cô, sau đó rời đi trong vòng vây của những người bên cạnh.
Đàm Bân buông tiếng thở dài rồi mới bước vào thang máy.
Truyền thống của MPL bao đời nay, giữa cấp trên với cấp dưới không có giới hạn nào đặc biệt, người có chức vị cao cũng giống như nhân viên bình thường nhất, đều có thể gọi tên nhau. Nhưng cái lệ này đến khi Lý Hải Dương nhậm chức thì bị phá bỏ.
Đàm Bân đã xem qua lý lịch của Lý Hải Dương trên trang mạng nội bộ của công ty, ông ta là sinh viên khóa đầu tiên tốt nghiệp đại học chính quy thông qua thi đầu vào ở Đại lục vào năm 1978, giữa thập niên 80, ông ta đi Mỹ du học, có thể coi là người tiên phong cho phái Rùa Thượng Hải[7'>.
[7'> Rùa Thượng Hải: rùa nước ngọt lớn nhất trên thế giới, một trong những loài rùa hiếm nhất trên thế giới. Ở đây cách nói này để chỉ những nhân tài kiệt xuất người Thượng Hải.
Trước khi được mời đến MPL, Lý Hải Dương từng là tổng giám đốc của một công ty ở Bắc Mỹ. Nếu so sánh với các công ty châu Âu nặng nề không khí dân chủ thì nói một cách tương đối, tôn ti trật tự của các công ty ở Bắc Mỹ còn nghiêm ngặt hơn nhiều. Vì thế MPL phổ biến với luật lệ do con người đặt ra, trên dưới tôn kính đều gọi Lý Hải Dương là “Lý tiên sinh”.
Đàm Bân không thể nào lý giải được vấn đề: hiện nay còn quyền còn thế thì có thể đổi trắng thay đen, nếu một ngà