Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341886
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1886 lượt.
y thất thế, lập tức sẽ mất đi lực lượng tiền hô hậu ủng, vậy lúc đó phải làm sao để thích ứng với khoảng trống này đây?
Đàm Bân nhấn nút đóng cửa, cánh cửa thang máy từ từ khép lại, nhanh chóng đưa cô rời xa trung tâm quyền lực của MPL.
Sau mấy ngày bận bịu nhưng vô cùng quy củ, việc thăng chức của Đàm Bân không gây ra những chấn động quá lớn. Những lời bàn tán về cô cũng không sai, tuy cô còn trẻ, lại là phụ nữ, nhưng có tính kỷ luật, tâm tính bình ổn và điều được nhất chính là cô không bao giờ trút áp lực lên đầu cấp dưới.
Hiện nay, dưới quyền Đàm Bân còn có năm giám đốc kinh doanh, ba đại diện bán hàng, trong ba tháng nay cô vẫn kiêm nhiệm chức vụ giám đốc kinh doanh khu vực Bắc Kinh, giúp giám đốc kinh doanh mới quen với khách hàng cũng như quy trình làm việc.
Đàm Bân triệu tập tám cấp dưới, tổ chức một buổi diễn thuyết ngắn gọn về vấn đề dịch vụ, yêu cầu các giám đốc kinh doanh chỉnh lý lại các dự án mình đang theo dõi, làm một báo cáo phân tích chi tiết, ba ngày sau nộp cho cô. Sau đó, cô tuyên bố giải tán, mọi người cùng nhau ăn tối, ngày hôm sau bắt đầu ai làm việc nấy.
So sánh một chút thì bên Kiều Lợi Duy còn vất vả hơn nhiều. Số giám đốc kinh doanh phải báo cáo cho anh ta lên đến mười người, lại thêm đại diện bán hàng ở các nơi, hơn hai mươi người tụ họp trong một phòng hội nghị, không khí vô cùng náo nhiệt, chẳng khác gì một buổi lễ xuất quân, chỉ thiếu nước cắt máu ăn thề.
Phòng hội nghị rất gần nơi làm việc của Đàm Bân, mỗi trận cười lớn hay một tràng đập bàn lại khiến cô giật mình. Đàm Bân đột nhiên cảm thấy buồn bực, bất an, cô quăng tập hồ sơ đang cầm xuống bàn.
Có một chuyện mà cô rất ghét, đó chính là gây ồn ào trong phòng làm việc. Tỷ như không cần dùng đến phòng họp, nhưng lại tổ chức hội họp qua điện thoại, nói to ở khu làm việc để tỏ ra là mình vô cùng bận rộn và chuyên nghiệp. Loại hành vi này cơ hồ có thể là biểu hiện cao độ của nhân phẩm, rõ ràng là thiếu sót đạo đức nơi công cộng.
Cô đứng dậy, bước đến phòng trà, rót một cốc cà phê lớn, uống một hơi hết hơn nửa cốc, vị đắng ngắt dâng lên trong miệng khiến cô tỉnh táo trở lại. Nhìn cửa phòng tổng giám đốc đóng chặt, Đàm Bân đột nhiên mỉm cười, cô còn chưa chính thức ra tay, mới chỉ là có chút biến động mà đối phương đã tự làm rối loạn trận tuyến rồi. Muốn ngồi vào căn phòng đó, chỉ dựa vào việc lấy lòng người khác thì còn lâu mới đủ. Cô nhếch khóe môi cười nhạt, lấy tai nghe từ trong ngăn kéo ra rồi nhẹ nhàng đeo vào tai.
Cô lưu mấy bài tụng xướng kinh Phật của Tề Dự[8'> trong máy tính, thanh âm réo rắt như xuyên qua không gian, thời gian, khiến cô dần dần định tâm, tinh thần lại tập trung vào công việc trước mắt.
[8'> Tề Dự: ca sĩ chuyên hát Phật ca và các bài tụng xướng kinh Phật.
Việc nói chuyện với giám đốc kinh doanh khu vực phía đông Vu Hiểu Ba thuận lợi hơn rất nhiều so với tưởng tượng của Đàm Bân.
Anh ta thiết lập một tệp hồ sơ tạm thời trên máy chủ tại công ty, căn cứ vào trình tự của quy trình quản lý, vừa xem phần mục lục đã có thể hiểu ngay tất cả các văn bản giao nhận đều được sắp xếp dựa theo ngày tháng một cách rõ ràng, tuần tự. Đàm Bân vừa xem vừa ra sức khen ngợi: “Bowen, tập hồ sơ quản lý này của anh cũng đã đủ để làm một khóa huấn luyện được rồi đấy.”
Đàn ông Thượng Hải trong cuộc sống đôi khi quá tinh tế nhưng sự chuyên nghiệp và tỉ mỉ trong công việc lại khiến phần lớn nam giới phương Bắc chạy theo không kịp. Việc khiến Đàm Bân đau đầu nhất chính là nghĩ cách đối phó với mấy tay kỹ sư mang hộ tịch phương Bắc này.
Vu Hiểu Ba dè dặt mỉm cười, không nói gì.
Đàm Bân nhìn nụ cười ấy, trong đầu bỗng xuất hiện một nghi vấn, với sự thận trọng của Vu Hiểu Ba thì tại sao trước đây lại xảy ra cục diện được cái này, mất cái kia rõ ràng như vậy? Lẽ ra, khi Trình Duệ Mẫn ra đi, vị trí tổng giám đốc kinh doanh bỏ trống, nó phải là một cơ hội tuyệt vời để thăng tiến.
Cô suy nghĩ nửa ngày cũng không nắm được mấu chốt vấn đề, chỉ có thể tạm thời gác lại nghi vấn này.
Ba ngày sau cuộc nói chuyện, Đàm Bân mời anh ta ăn tối, uống được nửa chén hồng tửu, Vu Hiểu Ba mới thổ lộ sơ lược một chút ẩn tình.
Hóa ra, trước khi bị sa thải, Trình Duệ Mẫn đã cùng CEO Lý Hải Dương thăm hỏi lãnh đạo của Phổ Đạt.
Anh ta dùng chiếc đũa vẽ một hình tam giác trong không trung. “Trước đây có Oliver tọa trấn, đủ thế chân vạc, dù có đấu qua đấu lại cũng không xảy ra đại loạn, có thể nói hình tam giác là cấu trúc ổn định nhất…”
Oliver chính là CEO tiền nhiệm đã về hưu.
Đàm Bân nhớ tới cuộc điện thoại đỡ đạn trong toilet ấy, liền sắp xếp lại những cảnh tượng trong đầu, chân tướng sự việc mà bấy lâu nay cô còn băn khoăn, mơ hồ, giờ đã có manh mối.
Trong công ty vốn có ba thế lực, CEO tiềm nhiệm Oliver đại diện cho phái châu Âu, CEO Lưu Bỉnh Khang đại diện cho phái Cảng Đài và Tổng giám đốc kinh doanh tiền nhiệm Trình Duệ Mẫn đại diện cho phái Đại lục, ba phái mạnh ai nấy làm, tự lo phận mình, dù có lợi dụng lẫn nhau thì cũng kiềm chế lẫn nhau, duy trì một trạng thái cân bằng.
Nhưng khi Oli