Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341926

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1926 lượt.

nhưng vừa mới nói được vài câu đã không hợp ý nhau, kết quả là cuộc nói chuyện thất bại thảm hại, hai người chiến tranh lạnh mất một tháng. Khi đã làm lành, cả hai đều thản nhiên như không, không ai muốn nhắc đến chuyện đó nữa, những vấn đề liên quan đều tuyệt đối không được nhắc đến.
Thẩm Bồi ngập ngừng: “Anh… Em cũng biết đấy, anh sợ kết hôn, anh luôn nghĩ rằng tình cảm của hai người đang rất tốt đẹp, nếu thêm một mảnh giấy thì tình cảm đó sẽ thay đổi…”
Cơ thể mềm mại của cô đột nhiên cứng đờ.
“Em hiểu.” Đàm Bân vẫn cười nhưng ánh mắt lại trở nên lạnh lẽo.”Ý em muốn hỏi, sống chúng rồi sẽ thế nào?”
“Anh không biết, thế nên anh muốn thử. Nếu thấy ổn, anh sẽ cưới em, baby à.”
Đàm Bân cười nhạt. “Ngược lại, nếu anh thấy không ổn, em chỉ còn cách xách va li chạy trốn vào rừng hoang đúng không?”
“Anh không có ý đó… Anh…” Thẩm Bồi không ngờ rằng cuộc nói chuyện lại không thuận lợi như vậy, nếu tiếp tục anh sẽ mất đi vị thế chủ động, anh dự cảm bước đi của mình hoàn toàn bị xáo trộn nên chỉ còn cách nói cứng: “Anh chỉ sợ… sợ hai chúng ta đột nhiên trở thành hai người xa lạ, anh cũng không dám tưởng tượng cảnh giữa hai người không còn tình cảm nhưng vì lý do nào đó mà vẫn cố chịu đựng nhau.”
Đàm Bân cười mỉa mai. “Con người trước sau gì rồi cũng sẽ chết đi, vậy thì anh sinh ra để làm gì?”
“Em đừng nói khó nghe như vậy được không? Không phải anh đang thương lượng với em sao? Vừa nãy anh đã nói, chỉ cần thấy ổn, anh nhất định sẽ cưới em.”
“Ô, hô hô, thật sao? Em có cần phải quỳ xuống cảm tạ đại ân đại đức của anh không?”
“Em… em nói chuyện nghiêm túc được không?” Thẩm Bồi bị dồn đến góc tường, bắt đầu nói năng hồ đồ. “Anh chỉ muốn tốt cho em, anh không muốn mất em, em nên nhớ rằng em sắp hai mươi chín rồi đó!”
“Cảm ơn lời nhắc nhở của anh!” Đàm Bân hất tay anh ra, bướng bỉnh nhìn vào mắt anh, giọng nói trở nên gay gắt, lạnh lùng. “Thẩm Bồi, em nói với anh hai điều, anh hãy nhớ kĩ! Thứ nhất, em có nhà của bố mẹ em, có nhà riêng, trước khi cưới, em không sống chung với ai hết, đây là ranh giới, là nguyên tắc, không có chuyện mặc cả.”
“Anh…”
“Thứ hai, từ trước đến nay em không hề ép anh phải kết hôn. Nếu kết hôn khiến anh đau khổ như vậy, anh hãy ra khỏi đây ngay lập tức, bên ngoài là thế giới tự do của anh.” Giọng của Đàm Bân run run, mắt nhòe đi nhưng không hề có giọt nước mắt nào rơi. “Anh đang nghĩ anh đang mua đồ điện tử mang về nhà dùng thử mấy tháng rồi trả tiền sau đấy à? Thật nực cười! Anh không nghĩ rằng mình quá ngây thơ à? Anh không cần phải thấy oan ức. Cảm ơn, em không cần, một chút cũng không cần.”
Cô nói với tốc độ tên lửa khiến Thẩm Bồi nghẹn họng, không nói được lời nào. Đàm Bân hất tay, tiến về phía phòng ngủ, đóng cửa thật mạnh.
“Anh sai rồi, anh đã quá hồ đồ, chúng ta bỏ qua chuyện này được không?” Thẩm Bồi cảm thấy áy náy, đuổi theo xin lỗi cô. “Anh đã chọn ngày trước khi đi để nói với em là muốn chúng ta có thời gian suy nghĩ.”
“Nghĩ gì chứ? Chẳng có gì phải nghĩ cả.” Đàm Bân nói không chút nể nang. “Xin lỗi, ngày mai em phải đi làm, em muốn ngủ sớm, anh về đi.”
Tiếng cửa phòng ngủ đóng rầm, một lần nữa khép lại phía sau lưng anh.

Một mình Thẩm Bồi ở ngoài phòng khách, anh chán nản ngồi một lúc lâu. Anh không nghĩ ra mình đã nói sai câu nào, một lần nữa từ có lý thành vô lý, bị Đàm Bân chặn đứng không nói được gì. Lần trước cũng thế, Đàm Bân cũng cau có, không nói nữa.
Vì tình cảm hai năm anh đã suy nghĩ rất nhiều rồi mới hạ quyết tâm như vậy, anh rất thành ý khi tỏ ra nhượng bộ, anh tình nguyện đối mặt với nỗi sợ hãi của mình, thử một cách từ từ. Nhưng phản ứng của Đàm Bân lại khác xa tưởng tượng của anh, kết quả thành ra như thế này đây.
Thẩm Bồi không thể không thở dài, anh thầm nghĩ ngoài xã hội anh là một họa sĩ tuổi trẻ tài cao, thế mà đứng trước Đàm Bân, anh lại biến thành một kẻ ngốc nghếch.
Anh thử xoay nắm đấm cửa phòng ngủ, cửa vẫn mở. Đàm Bân không khóa cửa, điều này khiến anh được an ủi phần nào.
Lần đầu tiên hai người nằm quay lưng vào nhau, cùng ngủ trên một chiếc giường.






Ăn sáng xong thì Thẩm Bồi chuẩn bị đi.
Đàm Bân thức dậy, vờ như không thấy anh, không thèm nhìn anh lấy một cái, cũng không nói câu nào.
Thẩm Bồi thầm thở dài, vơ lấy ba lô, chuẩn bị thay giày rời đi.
Dây giày buộc quá chặt, mãi mới tháo được ra, trán anh lấm tấm mồ hôi, loay hoay mãi anh vẫn chưa xỏ được chân.
Từ nhỏ Thẩm Bồi đã không buộc được dây giày, từ trước đến giờ đều do mẹ anh hoặc bà vú giúp anh thắt dây giày lỏng để anh có thể cho chân vào dễ dàng. Nhưng giày đi du lịch lại khác, nếu không buộc chặt dây giày thì sẽ tệ hại vô cùng. Anh lại không muốn chường mặt ra nhờ Đàm Bân giúp đỡ, hết cách, anh đành tự mình xoay xở.
Thẩm Bồi ngồi vào ghế lái, dường như anh nhìn thấy bóng hình cô, đưa tay vẫy vẫy về phía cửa sổ.

Đây là một đoàn xe nổi bật nên không tránh khỏi những ánh nhìn tò mò của mọi người xung quanh, đoàn xe men theo con đường, đi xa