Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341914
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1914 lượt.
dần.
Khi Đàm Bân kể lại cho Văn Hiểu Tuệ nghe, giọng điệu vẫn rất quyết liệt.
“Vẫn chưa biết là tớ có muốn cưới anh ấy hay không, mà anh ấy đã phấn chấn như thế! Hứ, anh ấy nghĩ là đang mua bắp cải ở chợ, cầm một mớ, chọn một mớ sao? Kệ anh ấy kén cá chọn canh, cứ như là ban cho tớ ân huệ lớn lắm ấy. Thiếu gì chứ? Đám người muốn cầu hôn tớ không thiếu, không được một hàng thì cũng được một lớp tăng cường…”
Cô nghĩ Văn Hiểu Tuệ sẽ như mọi khi, lập tức nói xấu Thẩm Bồi một cách thậm tệ.
Nhưng không phải. Văn Hiểu Tuệ chỉ nhìn cô, thở phì phì.
Đàm Bân thấy không vui. “Cậu có ý gì hả? Cười trên nỗi đau của người khác à?”
“Tiểu nhân đâu dám!” Văn Hiểu Tuệ cười. “Thật kỳ lạ, việc Thẩm Bồi sợ kết hôn đâu phải chuyện ngày một, ngày hai, trước nay chưa từng thấy cậu tức giận như vậy. Lúc trước tớ lăng mạ Thẩm Bồi, cậu đều nói đỡ cho anh ta, hôm nay sao lại thế? Không phải có gì đó không ổn sao?”
Nghe vậy, Đàm Bân cũng nhận thấy mình có chút thất lễ, hình như từ trước khi cuộc họp dự bị diễn ra một ngày, cô luôn ở trong trạng thái dễ kích động. Trong một ngày cô đã hai lần hành sự theo cảm tính, tình yêu, công việc đều không tốt, sự bất thường khiến cô luôn cảnh giác.
“Bình thường chẳng phải vui hay buồn cậu đều không để lộ ra sao? Nhìn bây giờ xem, sắc mặt u ám, cách hai trăm mét cũng nhìn thấy rõ.”
Đàm Bân hất tay, chán nản nói: “Tớ cũng không biết chuyện gì nữa, khi đó thật sự tớ rất tức giận, cứ như là pháo được châm ngòi, chạm nhẹ là nổ tung, muốn cứu vãn cũng không kịp.”
“Gần đây cậu có chuyện gì không vui sao?”
“Cậu nói tớ giận cá chém thớt?” Đàm Bân chăm chú nghĩ ngợi rồi lắc đầu. “Tối qua thật sự có chút không vui, nhưng không đến mức đó, tớ luôn chú ý, không mang chuyện không vui về nhà.”
“Vậy thì do thời kỳ tiền mãn kinh đến sớm?”
“Cậu biến đi!”
“Ai da, chọc phải chỗ đau thì cũng đừng thẹn quá hóa giận chứ!” Văn Hiểu Tuệ ngoác miệng cười. “Vậy thì chỉ còn lại một khả năng, trong tim cậu đã có người khác.”
“Càng nói càng hồ đồ, không có!” Đàm Bân vội vàng phủ nhận, giọng nói không to như lúc nãy. Vì lời Văn Hiểu Tuệ chưa dứt, trong đầu cô đột nhiên nhảy ra cái tên Trình Duệ Mẫn.
Hoang đường, Đàm Bân lẩm bẩm, ai với ai, nằm mơ à?
Văn Hiểu Tuệ cốc đầu cô. “Nói dối, xem điệu bộ của cậu kìa, ánh mắt sáng rực, đảo liên hồi, đây không phải là chột dạ thì là gì?”
“Này, nghe tôi nói này, đồng chí Văn Hiểu Tuệ, cậu nghiêm túc một chút được không? Tôi đang nói đến một vấn đề rất nghiêm trọng.”
“Được, chúng ta sẽ nghiêm túc.” Văn Hiểu Tuệ đang cuộn tròn trên sofa liền ngồi thẳng dậy. “Vậy tớ hỏi cậu, trước đây cậu từng nói Thẩm Bồi sợ kết hôn. Vậy tại sao cậu vẫn cứ theo anh ta?”
Đàm Bân lật qua tờ tạp chí trên tay, không trả lời.
“Tớ hỏi cậu, mỗi lần tớ đề cập đến bản chất của vấn đề, vì sao cậu đều im lặng?”
Đàm Bân vẫn không nói gì, đứng dậy đến bên cửa sổ phòng khách, kéo rèm, hứng gió trời, châm một điếu thuốc.
Hoàng hôn ngày hè chỉ còn lại một chút ánh sáng chiếu lên người cô, tạo thành một hình hài yếu ớt.
Văn Hiểu Tuệ nhìn lưng cô, không nén nổi khẽ lắc đầu.
Đàm Bân chỉ âm thầm hút thuốc, một lúc sau mới hậm hực nói: “Cậu đừng làm ra vẻ dạy bảo nữa đi. Là tớ đánh giá cao bản thân được chưa? Tớ cho rằng tớ xinh đẹp, ai thấy cũng yêu, không có người đàn ông nào mà tớ không mê hoặc được, tớ cho rằng tớ sẽ cảm hóa được anh ấy, tớ cho rằng người đàn ông tớ xem trọng sẽ cảm kích mà rơi nước mắt, quỳ xuống cầu hôn tớ, không ngờ lại khiến người ta phải lựa đi chọn lại, lòng tự trọng yếu đuối của tớ bị tổn thương ghê gớm…”
Văn Hiểu Tuệ cười hì hì, tiến đến, khoác vai cô. “Đàm Bân, cậu còn nhớ buổi khiêu vũ hồi đại học không? Hồi đó hai đứa mình quá chất, đám con trai bình thường bọn mình đâu thèm để mắt đến…”
“Ừ, đúng, tớ vẫn nhớ, đám con trai thấp dưới lm75 bọn mình vẫn hay gọi họ là căn bậc ba.”
Văn Hiểu Tuệ cười lớn, giật điếu thuốc của Đàm Bân, đó là việc xưa nay chưa từng có. Trước đây cô sợ hại da nên nhất định không hút thuốc.
Đàm Bân nghi hoặc nhìn cô, cầm bật lửa châm thuốc cho cô.
Mới hơi đầu tiên cô đã ho sặc sụa, nước mắt nước mũi đầm đìa.
Văn Hiểu Tuệ lau nước mắt, hút tiếp một hơi, mới thở được bình thường, nói: “Lúc đó xem phim võ hiệp của Kim Dung, tớ thích Kiều Phong và Lệnh Hồ Xung. Cậu thích ai, còn nhớ không?”
Đàm Bân lập tức liếc mắt. “Cậu lại muốn chế nhạo tớ? Tớ thích Trần Gia Lạc, thích anh chàng đào hoa lăng nhăng, thì sao?”
“Suỵt suỵt suỵt, bình tĩnh, bình tĩnh, cậu nhìn lại cậu bây giờ đi, vừa đụng vào là giãy nảy lên, làm gì có khí phách của giám đốc kinh doanh chứ?”
“Đều do cậu kích động tớ.”
“Lẽ nào cậu không phát hiện ra mẫu đàn ông cậu thích đều xuất thân rõ ràng, nhẹ nhàng, nho nhã, tất cả tâm tư đều giữ kín trong lòng sao?”
Đàm Bân chột dạ. “Vậy thì đã sao?”
“Vì thế tớ rất lấy làm lạ là sao cậu có thể yêu Thẩm Bồi lâu như vậy?”
Đàm Bân dịu xuống, trầm ngâm một lúc lâu mới nói: “Thẩm Bồi cũng có điểm tốt, ở bên anh ấy, tớ thấy rất thoải mái. Anh ấy không đòi hỏi gì với bản t