The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341927

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1927 lượt.

hân, cũng không gây áp lực cho đối phương, anh ấy cũng không đùa cợt tớ.”
“Đàm Bân, chuyện như vậy, lời của người ngoài cuộc cậu chỉ nên tham khảo, quyết định là ở cậu. Nhưng theo kinh nghiệm của tớ, đàn ông nói không muốn kết hôn, cậu có thể không quan tâm đến những lý do vớ vẩn đó, chín mươi phần trăm không ngoại trừ hai nguyên nhân, một là anh ta nghĩ người phụ nữ đó không xứng với anh ta, hai là anh ta muốn trốn chạy khỏi trách nhiệm và sự hứa hẹn. Tớ nghĩ, Thẩm Bồi của cậu thuộc loại thứ hai.”
“Sâu xa quá, tớ không hiểu.”
Văn Hiểu Tuệ giơ chân đá cô một cái. “Vậy thì hãy nghe cho kĩ đây, sự hiểu biết của cậu đối với đàn ông chỉ là một tờ giấy trắng. Tại sao bọn họ lại trốn chạy? Vì họ cho rằng mình không đủ mạnh mẽ, không đủ tốt, những thứ cậu muốn, anh ta không thể đáp ứng được, anh ta cảm thấy áp lực quá lớn, để tránh thất bại, giữ vững lòng tự trọng đáng thương của mình, anh ta chỉ còn cách rút lui, có nghĩa anh ta không hề quan tâm, cậu hiểu chưa?”
Đàm Bân không nghĩ như vậy. “Tớ đâu có yêu cầu gì ở anh ấy, anh ấy làm khỉ gì có áp lực!”
“Haizz, vấn đề là ở đó, tại sao lại không có yêu cầu gì? Vì tự cậu đã giải quyết được hết, cậu xem cậu đấy, có nhà, có xe, lại không dựa dẫm vào người khác, khóc hay cười đều giấu nhẹm đi, đàn ông bình thường, làm gì có ai dám ở cạnh cậu…”
Đàm Bân nghiêng đầu cười. “Hiểu Tuệ, chúng ta quen nhau lâu như vậy, giờ tớ mới thấy câu vừa rồi của cậu là đáng tin nhất.”
“Này!” Văn Hiểu Tuệ trừng mắt, chu miệng.
Đàm Bân không nhịn được cười, hỏi: “Vậy mười phần trăm còn lại là gì?”
“Thuở nhỏ gặp phải một chuyện gì đó bị tổn thương rất lớn, bên cạnh lại không có người lớn nào là tấm gương tốt về mặt hôn nhân cho anh ta.”
“Ồ, nghe cũng có lý. Vậy thì chuyên gia về đàn ông, nói cho tớ biết bây giờ tớ nên làm gì?”
“Tớ không muốn bận tâm đến chuyện của cậu. Cậu tự quyết định đi.”
“Thật không có nghĩa khí chút nào.”
Văn Hiểu Tuệ do dự hướng mặt ra ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ gì, hồi sau mới nói: “Đàn ông là vậy đấy, thời đại này không còn chuyện ai phải chịu đựng ai nữa đâu, thật sự không đi đến đâu thì chia tay sớm đi, tội gì phải chết trên thòng lọng.”
Đàm Bân không dám phát biểu ý kiến gì nữa.
“Không nỡ đúng không?” Văn Hiểu Tuệ tát vào má cô. “Ngốc ạ, trai đẹp không thể xem như cơm, cậu vẫn không hiểu được điều này sao? Tớ vẫn còn một lời khuyên dành cho cậu, tớ biết cậu đam mê công việc, nhưng đó là thế giới của đàn ông, mọi quy tắc của trò chơi họ đều ngầm thỏa hiệp với nhau, cậu muốn bước vào địa bàn của họ thì chỉ có chết mà thôi, trước tiên cậu phải phục tùng quy tắc của họ, vẫn cần đàn ông dẫn dắt cậu, bảo vệ cậu, làm bia đỡ đạn cho cậu thì giấc mơ mới thành hiện thực, mới leo lên cao được.”
“Hey, làm như cậu nói, mấy vạn phụ nữ tự lực cánh sinh nên mua đậu phụ về tự tử cho xong.”
Văn Hiểu Tuệ cười. “Cậu không tin thì thôi, sự thật sẽ dạy cho cậu hiểu. Cô bạn yêu quý ạ, mười năm sau cậu vẫn lớn giọng như thế này thì tớ bái phục cậu.”
Đêm đã về khuya, Văn Hiểu Tuệ nhất định không chịu ở lại, cô lấy lý do là không mang đủ mỹ phẩm dưỡng da để cáo từ ra về.
Trong lòng Đàm Bân nặng trĩu như có tảng đá đè nặng, cô buồn chán leo lên giường đi ngủ, cô cảm thấy đời người thật có quá nhiều khiếm khuyết, không có ý nghĩa gì.
Đêm muốn ngủ ngon mà cũng không được. Nửa đêm cô nghe thấy tiếng gió rít gào thét ngoài cửa sổ, sấm chớp đùng đùng, cô mơ hồ tỉnh dậy, bước đến bên cửa sổ. Cơn mưa lớn đổ ập xuống, tiếng mưa ngăn cách tất cả mọi tạp âm bên ngoài căn phòng khiến cô cảm giác như mình đang ở trên một hòn đảo cô độc giữa biển khơi. Ba giờ sáng cô đột nhiên tỉnh giấc, chợt nhớ đến trước lúc đi, Thẩm Bồi đã cúi xuống hôn lên trán cô, nói: “Em luôn là niềm tự hào của anh. Hãy tin anh, anh yêu em, anh không muốn mất em.”
Lúc này Đàm Bân mới hiểu rõ thứ ướt ướt trên lông mi anh là nước mắt, rõ ràng anh đã khóc.
Cô bị chấn động sâu sắc, sống mũi cay cay, dựa lưng vào tường, bất động. Tiếng sấm trong đêm nghe thật chát chúa, những câu chuyện ngày xưa không ngừng ùa về trong ký ức của cô.
Văn Hiểu Tuệ nói Thẩm Bồi đang chạy trốn, cô lại nghĩ anh không trốn chạy. Thực ra, ở sâu trong tim mình, cô cảm thấy không tự tin, cô sợ bị người khác coi thường, bị người khác phủ nhận, khi chạm đến nỗi đau, mới dùng những lời lẽ cay độc làm tổn thương người khác và cũng làm tổn thương chính mình. Vì muốn biểu đạt theo cách này, cô phải không để ý đến bản thân, một chút cũng không.
Lúc này Đàm Bân mới thấy những lời dạy của cổ nhân thật sâu sắc, một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Điều may mắn là, khi gặp chuyện đau lòng cô vẫn còn trẻ, khả năng phục hồi vết thương rất tốt.
Cô cầm điện thoại, soạn một tin nhắn dài, định sáng mai sẽ gửi cho Thẩm Bồi.
Cô đóng chặt cửa sổ, lê từng bước về giường, cuộn tròn trong chăn, quay qua quay lại nhưng vẫn thấy khó ngủ, cô cảm thấy trong phòng trở nên khó chịu, không khí ngột ngạt vô cùng. Trằn trọc mãi cuối cùng không chịu được cô bèn chuyển sang tư thế tập yoga, sau đó đau kh