Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341919
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.
ổ quyết định hai mươi phút sau mà vẫn không ngủ được cô sẽ dậy làm việc.
Nhưng cuối cùng thì cô cũng buồn ngủ, năm phút sau khi vừa thả lỏng, cô đã chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, trời quang mây tạnh, không khí trong lành, mát mẻ. Tắm rửa xong, tinh thần sảng khoái, cô không còn cảm thấy phiền não như hôm qua nữa. Tin nhắn đó cô vẫn chưa gửi đi, nó vẫn nằm ở mục tin nhắn nháp trong điện thọai của cô.
Đường đi làm cũng thoáng hơn mọi ngày. Vì hôm qua mưa to nên rất nhiều những tay lái gà mờ không dám đi ra ngoài. Đang đi thì gặp đèn đỏ, trong lúc chờ đợi nhàm chán, Đàm Bân lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn đơn giản cho Thẩm Bồi: “Hôm đó em nói hơi quá, xin lỗi anh. Anh giữ gìn sức khỏe, khi nào anh về, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.”
Chưa đến công ty, cô đã nhận được tin nhắn trả lời của Thẩm Bồi, chỉ vỏn vẹn ba chữ: “Anh yêu em.”
Đàm Bân mỉm cười, cô biết chuyện này tạm thời chấm dứt ở đây. Chờ Thẩm Bồi trở về, có thể cả hai phải quyết tâm, ngồi xuống nói chuyện cởi mở với nhau một lần.
Có thể đó là một quá trình mệt mỏi, hiện tại thật sự cô không có thời gian cũng như tâm trạng để nghĩ đến chuyện này, trong tám tiếng đồng hồ cô phải tiếp quản một cuộc họp, riêng điều đó thôi cô đã tiếp ứng không xuể rồi.
Chẳng còn mấy ngày nữa, kế hoạch tập trung thu mua của Phổ Đạt sẽ chính thức khởi động, trụ sở chính của tập đoàn triệu tập các nhà cung ứng mở cuộc họp trù bị mời thầu.
Đàm Bân là đại diện cho MPL, dẫn theo sáu, bảy đồng nghiệp, chọn một chỗ ngồi không quá bắt mắt trong phòng họp.
Đếm qua một chút, trong căn phòng họp có sức chứa tới hàng trăm người, có tới mười mấy chỗ là đại diện của các nhà cung ứng. Trong đó có cả những đối thủ kỳ cựu của MPL, ngoài FSK, là một số công ty trong nước mấy năm gần đây đã phát triển một cách hưng thịnh. Những công ty này lấy danh nghĩa là doanh nghiệp quốc gia được bảo hộ nhiều năm, đã mơ hồ có xu thế ngấm ngầm tranh đua với những doanh nghiệp đa quốc gia.
Thật ngẫu nhiên, Đàm Bân gặp lại cấp trên cũ của mình, Dư Vĩnh Lân.
Những đồng nghiệp khác không có gì, họ chỉ chào hỏi qua loa rồi vỗ vai nhau hỏi thăm tình hình hiện tại.
Dư Vĩnh Lân tươi cười niềm nở, không hề để lộ vẻ gì là không thoải mái, anh lấy danh thiếp, phát lần lượt. “Nào nào, gặp nhau là có duyên, tình bạn là trên hết, tranh đấu chỉ đứng thứ hai.”
Chỉ có Đàm Bân ngần ngại đứng phía sau, qua đó rồi biết phải nói gì?
Cuối cùng cô cũng miễn cưỡng bước tới. “Tony, dạo này anh thế nào? Vẫn tốt chứ?”
Cơ mặt của Dư Vĩnh Lân gần như trong tích tắc tê cứng lại, rồi lập tức trở lại trạng thái bình thường, để lộ nụ cười mang tính nghề nghiệp. “Tốt, rất ổn!”
Đàm Bân trước mặt anh mặc bộ váy công sở kiểu vest màu xanh, tóc dài buộc sau gáy, để lộ chiếc trán thông minh, son môi màu hồng phấn khiêm nhường, toát lên phong cách chuyên nghiệp, thanh lịch, đẹp đẽ. Nhưng ánh mắt và nụ cười của cô lại xa lạ đến thế, không phải là người con gái quật cường mà anh từng thầm mến mộ.
Dư Vĩnh Lân im lặng, đột nhiên không tìm ra được lời ứng đáp nào thích hợp. Đàm Bân cố hóa giải sự ngượng ngùng mỏng manh giữa hai người, lớn giọng khoa trương nói: “Haizz, buổi hôm nay chẳng giống cuộc đàm phán chút nào, mà chính là quần anh tụ hội.”
Dư Vĩnh Lân thấy nhẹ nhõm trở lại, hạ giọng cười nói: “Xung quanh đều là phụ họa thôi, đỉnh cao cuối cùng chỉ có FSK và MPL.” Anh nháy mắt. “Cẩn thận, cô bé, tôi không khách sáo đâu.”
Đàm Bân vừa định đáp trả vài câu, ngoảnh ra đã thấy Giám đốc nghiệp vụ Điền Quân bước vào phòng họp, ngồi xuống vị trí chủ tọa ở chính giữa, thổi vào micro mấy tiếng, cuộc họp bắt đầu. Vì thế đại diện của các nhà cung ứng, ai ngồi chỗ người nấy, cả hội trường dần yên tĩnh trở lại.
Nhân vật nặng ký của Phổ Đạt tham gia cuộc họp lần này chỉ có một mình Điền Quân, cách mở màn của anh ta đa số là lời nói xã giao, không cung cấp nhiều thông tin. Đàm Bân ngán ngẩm ngồi nghe, thực ra tuy mắt nhìn Điền Quân nhưng trong đầu đang nghĩ đến việc riêng của mình.
Nếu nói tập trung các đại diện của đối tác kinh doanh tới cuộc họp thu mua trù bị thì phải là phòng Marketing, nhưng tại sao người của phòng Kinh doanh Điền Quân lại là đại biểu cấp trung duy nhất có mặt trong cuộc họp trù bị?
Cô tập trung sự chú ý, nhằm tìm đáp án trong lời phát biểu của anh ta, trong đầu không ngừng liệt kê các loại khả năng, dự đoán cuối cùng tập trung tại một điểm.
Phổ Đạt vẫn chưa công bố danh sách thành viên của tổ chấm thầu nhưng rất có thể Điền Quân là một trong những người phụ trách chính. Cô lén sờ điện thoại, gửi cho Lưu Bỉnh Khang một email ngắn gọn. Điền Quân phát biểu xong, hơi cúi đầu trong tiếng vỗ tay ở bên dưới, đi ra ngoài trước.
Tiếp đó MC bắt đầu công bố quá trình đấu thầu khiến tất cả đều phải dựng tai lắng nghe.
Hóa ra lần mời thầu này của Phổ Đạt, với nguyên tắc thể hiện sự công bằng, minh bạch, hợp lý, quá trình được chia làm ba bước. Trước tiên, hai tuần sau, các nhà cung ứng bắt đầu tiến hành giao lưu kỹ thuật, sau khi tổ chấm thầu tiến hành thẩm định tập thể sẽ