Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341922
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1922 lượt.
ỉ vì lo sợ anh liên kết với Lý Hải Dương mà ông ta không chần chừ đuổi anh ra khỏi công ty, cũng có thể nói là buộc phải làm như vậy. Nhưng khuyên một loạt nhân viên như Dư Vĩnh Lân từ chức, rõ ràng là ông ta tự cắt hai cánh tay mình. Việc gì cũng lo quá, giết một đe trăm là đủ, ngoài thì thoải mái, trong thì nghiêm túc cũng đã đủ điều khiển lòng người. Anh không tin người bôn ba nơi thương trường mấy chục năm như Lưu Bỉnh Khang lại không hiểu đạo lý này.
“Lão Trình!” Dư Vĩnh Lân như nhìn thấu tâm sự của anh, vỗ vào cánh tay anh. “Cậu nói xem, lão Lưu rốt cuộc nghĩ gì? Làm cho tình hình căng thẳng như hiện nay, đến một tổng giám đốc cho ra dáng cũng không chọn được. Lẽ nào quyền lực tuyệt đối khiến người ta điên cuồng đến thế sao?”
Trình Duệ Mẫn uống một ngụm rượu, nghĩ thật kĩ, lắc đầu, sau đó chậm chạp nói: “Cũng không thể nói thế được, trao cơ hội cho người khác là một việc rất mạo hiểm, nhưng cũng có thể là kỳ binh nằm ngoài sự dự tính của người khác, cậu nhất định không được nhẹ dạ cả tin, cuối cùng lại bị bại trong chính tay đồ đệ của mình.”
“Ờ, Đàm Bân, cô bé đó… nói thế nào về cô ấy bây giờ? Mấy hôm nay tôi vẫn chú ý, cô ấy là do một tay tôi dạy dỗ, lẽ nào tôi không đánh giá được sao?”
Trình Duệ Mẫn ngước mắt nhìn Dư Vĩnh Lân, trên mặt rõ ràng có treo dấu chấm hỏi.
Dư Vĩnh Lân có vẻ ngất ngây, nói nhiều tới mức không kìm lại được: “Cậu không biết chứ, giờ lão Lưu tìm mọi cách để xóa đi những dấu tích của cậu, có thể nói cô ấy vừa chặt chẽ lại vừa gần gũi, người xuề xòa như Hiểu Ba còn bị cô ấy làm cho tức điên lên, tôi thật không dám tin, người phụ nữ này một khi gây dựng nên thế lực của mình, còn đáng sợ hơn đàn ông rất nhiều…”
Trình Duệ Mẫn ngắt lời: “Chắc không đến nỗi ấy chứ, tôi thấy Đàm Bân nói chuyện và làm việc đều rất ổn.”
“Thôi được rồi, lão Trình à, cậu ngây thơ quá, người nặng về chủ nghĩa lý tưởng lúc nào cũng nghĩ người ta theo chiều hướng tốt đẹp.”
Dư Vĩnh Lân rất không đồng tình, tường thuật lại nguyên văn lời nói của Đàm Bân trong buổi họp trù bị nội bộ MPL.
Nụ cười trên môi của Trình Duệ Mẫn dần biến mất, anh uống một hơi hết phần rượu còn lại trong ly. “Đàm Bân nói thế thật ư?”
“Ớ, tôi lừa cậu làm gì?”
Nửa ly rượu uống vội quá, Trình Duệ Mẫn ôm trán, hứng chịu cơn hoa mắt đột ngột kéo tới, gần như không nghe thấy câu trả lời của Dư Vĩnh Lân. Dư Vĩnh Lân vẫn nói lào xào không ngớt: “Cô bé đó, đừng có nhìn bề ngoài thanh tú, thực ra lòng dạ vô cùng hiểm độc. Cậu có biết trước đây tại sao tôi lại cương quyết điều cô ta từ bộ phận hậu mãi qua không? Lúc đó cô ta làm đại diện bán hàng, có dự án kéo dài hai năm, không ký được đơn xác nhận, người quản lý khách hàng không được ích lợi gì, lại luôn làm mọi việc khó khăn hơn, sống chết không chịu buông tay, đổi đến mấy người vẫn không thể lấy được. Đến lượt Đàm Bân, cô ta ngày nào cũng đúng tám giờ sáng tới văn phòng của người đó làm việc, lau nhà, rót nước, sau đó ngồi bên cạnh làm việc cùng, không hề tỏ ra là người ngoài tí nào. Khoảng nửa tháng, cuối cùng người đó không chịu được nữa, ngoan ngoãn ký tên vào tờ xác nhận. Tôi nhận ra, được, đúng là lòng dạ độc ác, da mặt dày, khả năng chống cự cũng kiên cường, có khả năng làm kinh doanh, nên mới không chần chừ đưa cô ta lên. Không ngờ, trình độ giẫm đạp lên người khác để tiến lên của cô ta cũng vô cùng cao tay…”
Trình Duệ Mẫn không nói tiếng nào, đẩy ly rượu ra, đứng lên, rời đi.
Dư Vĩnh Lân gọi từ phía sau: “Này, này, này, sao cậu lại đi?”
“Tôi đồng ý với cậu nửa tiếng, thời gian đã hết, về làm việc thôi.”
“Chuyện này là thế nào, cậu đi rồi, ai trả tiền?”
Trình Duệ Mẫn không hề ngoái đầu lại. “Cậu cầm hóa đơn tới, tôi sẽ trả.”
“Hóa đơn cái con khỉ gì chứ!” Dư Vĩnh Lân mắng một câu, vừa định giơ tay lên gọi phục vụ tính tiền, lại nhìn thấy Trình Duệ Mẫn bước nhanh lại. Anh liếc mắt hỏi: “Đổi ý rồi à?”
Trình Duệ Mẫn khom người, hạ giọng nói: “Quên không nói với cậu, thành viên tổ chấm thầu đã được định, Phó tổng Lương đảm nhiệm chức tổ trưởng, nhưng chỉ treo chức, ba tổ phó, phòng Marketing, phòng Kinh doanh và phòng Thiết bị mỗi phòng một người, người chủ trì chính là Điền Quân thuộc phòng Kinh doanh.”
“Oh, my God!” Dư Vĩnh Lân lập tức tỉnh táo trở lại, há hốc mồm đứng đậy, giọng nói mặc dù nhỏ nhưng đầy vẻ nghi ngờ: “Điền Quân? Lời đồn thổi quả đã thành sự thực, cuối cùng anh ta đã chen lên nấc thang thứ hai?”
Trình Duệ Mẫn cũng đứng thẳng người, tránh không trả lời câu hỏi của Dư Vĩnh Lân. “Tôi hẹn anh ta hôm sau bàn chuyện, lúc đó cậu gọi điện cho tôi, tìm lý do cùng đi ăn bữa cơm.”
Dư Vĩnh Lân vui mừng vỗ bàn một cái. “Great!”
Cùng lúc đó, tại tầng mười sáu của MPL, ở căn phòng có cửa ngoài dán chữ “War Room” đánh dấu phòng họp, đèn điện vẫn sáng trưng.
Ở một góc bàn họp, những hộp pizza chuyển phát nhanh để lộn xộn, trong không khí đặc mùi pho mát chua chua.
Những người đang ngồi trong phòng họp, ngoài Đàm Bân và Kiều Lợi Duy, còn có mấy vị giám đốc kinh doanh khu vực phía bắc thường trú tại Bắc Kinh, những người