Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341917

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.

đưa ra danh sách cuối cùng. Sau đó tiến hành vòng đấu thầu công khai thứ nhất, đối tượng đấu thầu là những thiết bị trọng tâm của các tập đoàn và thiết bị chủ chốt của các chi nhánh. Vòng này kết thúc, tiến hành đánh giá điểm số thông qua điểm đạt được của phần kỹ thuật và phần thương mại, định ra năm nhà cung cấp bước vào giai đoạn tiếp theo – vòng đàm phán thương mại.
Vòng thứ hai chủ yếu là đấu thầu thiết bị ngoại vi giữa các chi nhánh, căn cứ vào danh sách ngắn được xác lập ở vòng một, dùng hình thức mời thầu, trực tiếp tiến vào vòng đàm phán thương mại, đưa ra quyết định cuối cùng về nhà cung ứng và thị phần.
Điều đó cũng có nghĩa là, nếu như trong vòng giao lưu kỹ thuật mà không lọt vào vòng trong thì coi như không còn tư cách tham dự trò chơi nữa. Còn nếu không được chọn vào danh sách ngắn, không chỉ thiết bị chủ chốt vòng một không được tiếp nhận, mà thiết bị ngoại vi ở vòng hai cũng bị bỏ qua.
Từng bước phức tạp khiến Đàm Bân lạnh người, nhưng điều khiến cô thấy ấm áp hơn chính là người ngồi hàng trước, Dư Vĩnh Lân, sắc mặt cũng biến đổi.
Cô chắc chắn, những người đồng ngành – FSK – cũng không cảm thấy dễ thở cho lắm.
Tình hình trước mắt càng đơn giản, minh bạch thì càng có lợi cho các công ty đa quốc gia. Mà quy tắc của trò chơi thì quá phức tạp, người được hưởng lợi chỉ là những kẻ đục nước béo cò mà thôi.
Tuy nhiên, cô nghĩ tới đỉnh cao cuối cùng mà Dư Vĩnh Lân nói, liền mỉm cười. Bao nhiêu năm nay MPL và FSK cùng cạnh tranh nhưng thị phần thì lúc nào FSK cũng chiếm ưu thế, MPL mãi chỉ là thứ hai.
Trong tiểu thuyết của Cổ Long, Diệp Cô Thành thua Tây Môn Xuy Tuyết[1'> là vì trong lòng luôn có ý nghĩ đen tối, thua ở dục vọng của con người. Còn lần này, liệu MPL có cơ hội đổi vận không?
[1'> Nhân vật trong truyện Lục Tiểu Phụng truyền kỳ của Cổ Long.
Đàm Bân trong lòng hừng hực khí thế.
Cuộc họp kết thúc cũng gần giờ tan sở. Đàm Bân nhỏ nhẹ dặn dò đồng nghiệp bên cạnh rồi lập tức trở về công ty họp.
Biết rõ là phải chiến đấu cả đêm nhưng không có ai oán than gì, trong thời gian chuẩn bị đấu thầu, phải thức đêm là chuyện quá bình thường, thậm chí có người còn nếm mùi bốn mươi tám tiếng đồng hồ không ngủ nghỉ. Có mấy người vội vã rời đi.
Cô không thấy ở phía sau Dư Vĩnh Lân đang ngước nhìn theo bóng cô, gương mặt anh có chút thất vọng khó nhận ra.
Dư Vĩnh Lân cùng đồng nghiệp dùng cơm xong, không lập tức quay về báo cáo như mọi lần. Anh lái xe rẽ lên đường Trường An, dừng ngay tại tòa nhà làm việc của Trình Duệ Mẫn.
Điện thoại mới kêu được hai tiếng đã có người nhấc máy, là Trình Duệ Mẫn, quả nhiên anh vẫn còn ở văn phòng.
Dư Vĩnh Lân nói: “Ra đây, cùng tôi đi uống rượu.”
Giọng của Trình Duệ Mẫn tỏ ra có chút bất lực: “Hôm khác đi, hôm nay tôi không đi được.”
Tâm trạng của Dư Vĩnh Lân không tốt, anh nói có vẻ bất cần: “Không cần biết, tôi dừng ở bên đường, ở vạch cấm đỗ xe, trong vòng mười phút nếu cậu không xuống, tự tôi sẽ gọi 110 đến kéo xe đi, sau đó cậu trả tiền phạt cho tôi nhé!”
Trình Duệ Mẫn đành phải đi ra.
“Cho cậu nửa tiếng.” Anh ngồi vào ghế lái phụ, vừa thắt dây an toàn vừa nói. “Về còn có việc.”
Dư Vĩnh Lân thở dài: “Ây, đúng là giàu ở trên núi cũng có họ hàng, còn nghèo thì ở thành phố cũng không ai hỏi.”
“Người giàu trên núi cũng có họ hàng?” Nghe Dư Vĩnh Lân nói chẳng ra sao, Trình Duệ Mẫn tắt hẳn nụ cười.
Dư Vĩnh Lân không thèm để ý. “Hiểu là được.”
Trình Duệ Mẫn lắc đầu cười, thò tay vặn to nút thông gió điều hòa.
Dư Vĩnh Lân hỏi: “Nóng à?”
“Không, cảm thấy bức bối, không thở được, thời tiết khó chịu quá, khí áp thấp, độ ẩm cao.”
Dư Vĩnh Lân chăm chú nhìn. “Sắc mặt của cậu khó coi quá, chúng ta chẳng còn ở độ tuổi mười tám, đôi mươi nữa, đừng làm việc lao lực quá.”
Trình Duệ Mẫn cười. “Sắp tới thời kỳ đặc biệt, không có cách nào khác, sếp chuẩn bị tới rồi. Ông ấy luôn không hài lòng với tình hình phát triển ở thị trường Trung Quốc. Lần này ít nhiều phải cho ông ấy xem vài điều thực tế một chút.
“Gần đây cậu bận tối tăm mặt mũi, chính là vì điều này?”
“Ừ.” Trình Duệ Mẫn lim dim mắt, tựa vào ghế, giữa trán xuất hiện nếp nhăn nhỏ, trong chốc lát thấy hết được sự mệt mỏi của anh.
Dư Vĩnh Lân nhìn anh lắc đầu, lập tức tắt loa trong xe.
Trình Duệ Mẫn nhắm mắt lại, nói: “Cậu cứ bật lên đi, không sao.”
Dư Vĩnh Lân liền nói: “Xem ra tim của người tư bản đều đen như nhau, nói ra thì Hà Lan cũng là một nước có đãi ngộ cao, thế mà lúc ép người cũng quá kinh khủng.”
“Mấy năm nay số vốn đầu tư ở thị trường Trung Quốc cứ như trút vào động không đáy, cho đến giờ kinh doanh vẫn không mấy phát triển, ông ấy không biết ăn nói với hội đồng quản trị sao cho thỏa đáng, áp lực cũng vô cùng lớn, tôi có thể hiểu được.”
“Thế cậu dự tính đối phó với ông ấy thế nào?”
Trình Duệ Mẫn than thở: “Muốn cho ông ấy gặp mấy nhân vật quan trọng trong ủy ban thường vụ nhưng lại không tìm được đường dây quan hệ thích hợp, đang buồn hết cả người đây.”
Dư Vĩnh Lân nhún vai. “Theo tôi, đúng là đáng đời cậu. Bảo dựa vào


Lamborghini Huracán LP 610-4 t