Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341935
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1935 lượt.
lòng diễn tả được.
Đàm Bân khen ngợi: “Sớm biết có loại rượu ngon như thế này, vừa nãy không nên uống bia, uống lẫn như vậy thật dễ say.”
Trình Duệ Mẫn có vẻ bất ngờ. “Tôi nghe nói tửu lượng của em rất tốt cơ mà?”
“Hả? Đó chỉ là lời đồn thôi, đồn nhiều quá rồi cũng biến thành thật.”
Trình Duệ Mẫn vắt chanh lên món nhím biển, sau đó đẩy tới trước mặt Đàm Bân, thuận miệng hỏi: “Vậy sự thật là thế nào?”
“Anh có nhớ Tổng giám đốc Vương của công ty TD không?”
“Ừm, nhớ.”
“Năm năm trước, lúc tôi tiếp cận TD, Tổng giám đốc Vương mới chỉ là chủ nhiệm phòng Tổng hợp. Không biết người đại diện bán hàng trước tôi đã làm gì thất lễ với anh ta mà anh ta ghét cay ghét đắng MPL. Lần đầu tiên tôi dẫn theo giám đốc sản xuất đến thăm hỏi, anh ta đứng trước mặt tất cả những trưởng phòng ban khác, nguyền rủa bọn tôi là một lũ phản bội và mù quáng, sau đó chỉ vào mặt từng người, đuổi thẳng cổ.”
Trình Duệ Mẫn chau mày, cười. “Ồ, với cả phụ nữ mà anh ta cũng không có chút khách khí như vậy sao?”
“Không hề, còn nữa, trong lúc ăn cơm, anh ta đặt mười chén rượu đế trước mặt tôi, quở trách phải phạt MPL rồi bắt tôi uống một chén. Trong lúc nóng nảy, tôi đã gom hết cả mười chén rượu, đổ vào trong một chiếc cốc uống trà, đập bàn nói: “Nếu tôi uống hết thì sẽ xóa tất những chuyện không hay giữa hai bên chúng ta, bắt đầu lại từ đầu, được chứ?” Tất cả bọn họ đều đổ dồn mắt về phía tôi, không nói lời nào, tôi đành miễn cưỡng uống một hơi cạn sạch. Những mười chén đó! Đám người đó như hóa đá tại chỗ, tôi kiêu ngạo đẩy cửa bước ra.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó?” Đàm Bân nghiêng đầu cười. “Làm anh hùng đương nhiên không dễ dàng rồi. Về đến nhà, tôi ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo, nằm bẹp một ngày mới tỉnh lại. Sau đó Chủ nhiệm Vương gặp ai cũng nói: “Ai da, cái cô Tiểu Đàm bên MPL… tửu lượng hả… chậc chậc”, và cái tiếng tửu lượng tốt của tôi cứ thế mà lan truyền.”
Trình Duệ Mẫn dừng tay, nhìn cô ngẫm nghĩ. “Phụ nữ làm sale, luôn phải chịu vất vả hơn.”
Nhưng Đàm Bân lại không để ý. “Không liên quan gì đến giới tính cả, ai làm thì cũng có những lúc như vậy mà. Lấy tiền từ túi người khác, luôn có cái giá của nó, việc này tôi đã quen rồi.
Trình Duệ Mẫn im lặng, một lúc sau mới nói: “Đó là hợp đồng đầu tiên của em à? Tôi còn nhớ giá trị hợp đồng đó cũng không lớn lắm.”
Đàm Bân khẽ gật đầu.
Phải, rất nhỏ, đến mức người khác chẳng thèm để mắt tới.
Cô còn nhớ lúc ký hợp đồng xong, vui mừng phấn khích trở về công ty, có người đã nói đầy vẻ khinh thường trước mặt cô rằng đó chẳng qua chỉ là chút đồ thừa điểm tâm của người khác rớt qua kẽ tay, khiến cô tức giận đến nỗi trào nước mắt.
Nhưng cô giả vờ như không nghe thấy, cúi đầu bỏ đi.
Sau sự việc đó, cô cẩn thận, tỉ mỉ đốc thúc việc bán hàng, đảm bảo hàng được giao đúng thời hạn và trở thành bạn hữu của Chủ nhiệm Vương không đánh không quen kia.
Chẳng ai có thể ngờ được, nửa năm sau, công ty ấy đột nhiên phát triển ở cả thị trường nước ngoài, Chủ nhiệm Vương được thăng chức tổng giám đốc, phát khai hỏa đầu tiên của tân tổng giám đốc chính là cải tạo toàn bộ hệ thống thông tin và thiết bị quản lý của cả công ty.
Xét thấy cách đối xử trong kỳ đầu tiên của MPL không có bất kỳ dị nghị nào, vì thế MPL dễ dàng mở rộng nội dung hợp đồng, chiến thắng luôn cả kỳ hai, kỳ ba, giá trị hợp đồng lớn đến mức khiến ai cũng phải kinh ngạc.
Đàm Bân dựa vào hợp đồng này từ từ bộc lộ hết tài năng, trở thành người xuất sắc nhất trong những đại diện bán hàng cùng nhiệm kỳ, còn người đã nói hợp đồng đầu tiên cô ký với TD chỉ là chút đồ thừa điểm tâm rớt qua kẽ tay người khác đến nay vẫn là cấp dưới của cô.
Từ sự việc này cô cũng tự rút ra một bài học kinh nghiệm, đừng xem thường bất cứ người nào và bất cứ việc gì bởi bạn không thể dự đoán được ngày mai có xuất hiện kỳ tích hay không. Napoléon còn có lúc gặp phải trận Waterloo. Chẳng ai có thể đảm bảo rằng mình là tướng quân bách chiến bách thắng.
Nghĩ đến những việc đã qua, Đàm Bân không khỏi có chút bùi ngùi.
Lúc cô đang nghĩ ngợi mông lung thì thịt cua để trong một chiếc vỏ rất đẹp được bỏ vào chiếc đĩa trước mặt cô.
Trình Duệ Mẫn ăn rất ít, hình như còn chưa đụng đũa, anh lặng lẽ nghe cô nói nhưng động tác bóc thịt cua của anh vô cùng thành thạo.
Đàm Bân ngẩng đầu hỏi: “Anh không ăn sao?”
Trình Duệ Mẫn cười, nhấp một ngụm rượu. “Em quên rồi sao, tôi sống bên cạnh biển hơn mười năm.”
Đàm Bân không nói gì nữa, cúi xuống ăn.
Trình Duệ Mẫn chăm chú ngắm nhìn gương mặt còn rất trẻ của cô, trong mắt lộ ra nét cười ấm áp.
Anh nói: “Ấn tượng đầu tiên bao giờ cũng rất sâu sắc. Hợp đồng đầu tiên tôi ký là ở Hailar. Mấy người bọn tôi ở đó đến ba tháng. Ở đó chỉ có thịt cừu, ăn vào chỉ muốn nôn, người nào cũng sụt mất bảy, tám cân. Cuối cùng cũng ký được hợp đồng, bọn tôi chạy thẳng đến một chuỗi các quán bar cách đó ba dặm, lần lượt uống ở từng quán, say đến mức nhóm người hát dân ca ở quán phải gọi cảnh sát đến.”
Đàm Bân tưởng tượng ra cảnh lúc đó, liền bật cười.
Trình Duệ Mẫn hỏi thăm về c