Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341940

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.

r>Cô lưu bài báo ấy lại, gửi đến hòm thư của mình ở công ty, sau đó mang theo nỗi trăn trở thay đổi diện mạo mới lên giường đi ngủ.
Nhưng vừa thiếp đi cô lại mơ thấy một người ôm cô từ phía sau rồi nhẹ nhàng hôn lên gáy và lưng cô, hơi thở lướt qua những sợi tóc rối tung của cô.
Cô run rẩy giống như có một luồng điện chạy qua, giống như những con sóng gợn lăn tăn xâm chiếm cơ thể. Cô biết đó không phải là Thẩm Bồi bởi cảm giác đó không giống cảm giác khi cô gần gũi với anh.
Cô quay đầu lại, cố gắng nhìn gương mặt của người đó nhưng chỉ nghe thấy âm thanh vô cùng quen thuộc văng vẳng lên bên tai.
Tiếng chuông đồng hồ báo thức vang lên, cô giật mình tỉnh giấc.
Cô không nhảy ngay xuống giường giống như mọi ngày mà uể oải vùi mặt vào gối.
Không cần phải có sự giải thích chuyên nghiệp của bác sĩ tâm lý, cô cũng hiểu rõ giấc mơ và thực tế không liên quan gì đến nhau. Chỉ là cô không tin dục vọng đã bị giấu kín, nhưng trong giấc mơ lại hiện ra trần trụi như vậy.
Đàm Bân đang suy đi tính lại, trong ngày sinh nhật lần thứ hai mươi chín của cô, tất cả đều ở bên cạnh cô như những ngày sinh nhật trước đây, chẳng có bất kỳ sự thay đổi nào.






Sáng thứ Hai tuần sau sẽ diễn ra hội nghị thường kỳ của ban đấu thầu Phổ Đạt.
Không ngoài dự liệu, Đàm Bân vừa đề xuất yêu cầu cần phải thay đổi tư liệu kỹ thuật, mấy vị giám đốc sản xuất đã lập tức phản ứng, ai cũng mồm năm miệng mười khiến cho phòng họp trở nên nhốn nháo.
“Đã mất cả tuần để chuẩn bị, lại phải đi tìm tư liệu lại từ đầu, sao kịp chứ?”
“Đây đều là tiêu chuẩn hiện nay của thế giới, ai dám thay đổi linh tinh? Nếu xảy ra vấn đề gì thì ai chịu trách nhiệm?”
“Giao lưu kỹ thuật cũng chỉ là màn dạo qua sân khấu thôi, tốn nhiều kinh phí như thế để làm gì?”
Đàm Bân thu lại ánh mắt, lúc này mới nói một cách thấu tình đạt lý: “Tài liệu thuyết trình truyền thống của chúng ta đều thực hiện theo cách nhồi nhét thông tin cho khách hàng, kiểu chúng tôi sẽ thế này, chúng tôi sẽ thế kia. Nhưng mỗi nhà cung ứng chỉ có nửa ngày để thuyết trình, mà số thứ tự của chúng ta bốc thăm được là gần cuối, các khách hàng đã bị bảy, tám nhà cung ứng trước đó oanh tạc làm cho mệt phờ rồi, làm thế nào mới có thể thu hút được ánh mắt chăm chú theo dõi của họ? Chỉ có ưu tiên suy nghĩ kĩ về những vấn đề và điểm hứng thú của khách hàng mới có thể dễ dàng nhận được sự đồng cảm, thu hút được sự chú ý của họ.”
Phản ứng của mọi người trong phòng không giống nhau, người tán thành, người hờ hững, người chẳng có ý kiến, người thì xem như việc đó không liên quan đến mình… Sắc mặt Đàm Bân không chút biểu cảm, cô đưa mắt quét qua một vòng, trong nháy mắt đã nhìn thấy những biểu cảm trên từng khuôn mặt.
Cũng may trước đó đã chuẩn bị sẵn, cô nhấp chuột vào một file trong máy tính, chiếu lên màn hình lớn trong phòng hội nghị.
Đây là biểu đồ đường cong thể hiện mức tăng trưởng thu nhập và lợi nhuận của Phổ Đạt trong mười năm gần đây. Biểu đồ này thể hiện rất rõ đường cong thu nhập luôn xuất hiện với xu thế tăng trưởng mạnh, còn đưòng cong lợi nhuận thì mới chỉ bắt đầu xuất hiện ba năm gần đây, tốc độ tăng trưởng có xu hướng bằng bằng.
Đàm Bân dùng bút laser chỉ vào đường vẽ biểu thị lợi nhuận. “Đây chính là điểm đau đầu nhất của Phổ Đạt lúc này, còn điểm hứng thú của bọn họ, không phải là sản phẩm của chúng ta có hay không có kỹ thuật tiên tiến toàn cầu, mà là…” Cô ngừng lại một chút, cố ý nhấn mạnh. “… có thể giúp bọn họ giải quyết vấn đề nhức nhối trước mắt hay không.”
Kiều Lợi Duy ở bên cạnh từ đầu đến giờ chẳng nói lời nào bỗng chen ngang: “Theo như cô nói thì tôi có chút lo lắng, vòng thứ nhất chúng ta đã tích cực như vậy, liệu có để lộ thực lực quá sớm hay không? Liệu chúng ta có trở thành cái gai trong mắt những nhà cung ứng khác không?”
Đàm Bân thầm nổi cáu. Lần nào cũng như vậy, tuy cùng phụ trách một việc nhưng tư duy của hai người lại không cùng hướng.
Cô quay đầu lại, khẽ mỉm cười, uyển chuyển nói: “Thị phần của MPL ở Phổ Đạt luôn xếp thứ hai, các nhà cung cấp khác đã sớm hiểu rõ tình hình nội bộ của chúng ta. Lão Kiều, anh cho rằng có thể giấu giếm được ư? Đối thủ cạnh tranh lúc này chưa xem MPL như cái gai trong mắt ư?”
Kiều Lợi Duy lắc lắc đầu tỏ vẻ như nam tử hán không cần phải tranh cãi với nữ nhi. “Tôi nói vậy, nghe hay không là việc của cô.” Anh ta cười gằn một tiếng. “Dù sao thì cô mới là Bid Manager, chẳng qua là tôi cảm thấy thời gian dành cho việc này không còn nhiều nữa.”
Đàm Bân phải hít thở thật sâu đến hai lần mới có thể khống chế được ngọn lửa tức giận đang bùng lên trong lòng.
Cô dứt khoát xem như anh ta không tồn tại, chỉ quay sang nói với mấy vị giám đốc sản xuất: “Tôi có kiến nghị, trước mắt bộ phận chủ đạo nên thay đổi bảng giới thiệu vắn tắt về MPL, đổi thành bản giới thiệu dịch vụ mới và thành công trên toàn cầu.”
Có người giơ tay hỏi: “Dịch vụ mới và lợi nhuận của Phổ Đạt có quan hệ gì không?”
“Do áp lực cạnh tranh và người tiêu dùng yêu cầu h