Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342161
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2161 lượt.
h với họ.”
Đây vẫn chưa là nguyên nhân chính, quan trọng là Nghiêm Cẩn sau khi vào sở cảnh sát, dương dương tự đắc như ở nhà mình, chỉ hai câu đã làm cho cảnh sát tức đến xanh mặt. Vì ngại nên Dư Vĩnh Lân không nói, lúc đó anh đã cho rằng mình đã gặp phải xã hội đen. Con người Nghiêm Cẩn, Trình Duệ Mẫn đương nhiên hiểu rõ, anh gọi Dư Vĩnh Lân tới là bởi sợ Nghiêm Cẩn nổi điên thì sẽ xảy ra chuyện lớn.
“Thật ngại quá!” Anh nói. “Chỉ vì việc vô vị này mà phải làm phiền đến cậu trong giờ làm việc.”
“Đừng coi nhau như người ngoài thế, bạn bè không phải cần đến những lúc như thế này sao?”
Trình Duệ Mẫn cười, nhìn thấy chai nước khoáng trong tay Dư Vĩnh Lân, anh đưa tay ra. “Cho tôi một hớp.”
Nhưng khi anh uống một ngụm thì lại không nuốt được, trên mặt đang hiện rõ vẻ biểu hiện đang cố chịu đau.
Dư Vĩnh Lân quay đầu lại. “Sao thế?”
Trình Duệ Mẫn không lên tiếng, trước mắt anh, hình ảnh Dư Vĩnh Lân trong mắt anh lắc qua lắc lại.
“Lão Trình?”
Trình Duệ Mẫn mở mắt, nói như không có việc gì: “Không sao.”
Nhưng khi anh đứng dậy thì người lảo đảo.
Dư Vĩnh Lân đỡ anh một tay. “Rốt cuộc có sao không? Vào bệnh viện kiểm tra đi!”
Trình Duệ Mẫn nói thực: “Bị đập hai cái, lưng đau quá!”
“Trời!” Dư Vĩnh Lân kêu lên. “Sao cậu không nói sớm? Đã kiểm tra vết thương chưa? Đi, đi ngay, chụp X-quang đã.”
Trình Duệ Mẫn kéo tay anh. “Chụp rồi, chỉ là chấn thương phần mềm, không có việc gì cả.”
Dư Vĩnh Lân vẫn nói to: “Sao cậu không đưa bản khám nghiệm vết thương cho cảnh sát? Mẹ kiếp, nếu biết sớm thì tôi đã không cho nó tiền mà cho nó cái đập rồi!”
Ngoài cổng lớn bác sĩ và bệnh nhân ra ra vào vào, có người đưa mắt nhìn họ vẻ hiếu kỳ.
Trình Duệ Mẫn bất lực nói: “Xem kìa cậu còn phản ứng như thế, để Nghiêm Cẩn biết thì anh ấy lại không để mọi chuyện bung bét ra sao?” Anh thở dài. “Vốn tôi đã không có lý rồi, bỏ qua đi.”
Một câu nói thức tỉnh Dư Vĩnh Lân, anh liên tục lắc đầu. “Làm cùng nhau năm năm, tại sao tôi không phát hiện ra tính khí Cherie quyết liệt đến vậy nhỉ? Vừa nãy người ta một mực khẳng định là cô ấy cố ý lái xe đâm người ta, nếu khởi kiện thật, có thể bị kết án tội cố ý gây thương tích.”
“Khi không khống chế được cảm xúc thì ai cũng như thế cả thôi, không thể trách cô ấy được.” Nói rồi Trình Duệ Mẫn tiến lại gần, nói nhỏ mấy câu.
Dư Vĩnh Lân lập tức trợn mắt. “Thật không?”
Trình Duệ Mẫn gật đầu.
“Như vậy thì tình hình có vẻ xấu rồi.” Mặt Dư Vĩnh Lân biến sắc, anh bước chân về phía cổng. “Tôi phải tới thăm cô ấy.”
“Đừng!” Trình Duệ Mẫn kéo anh lại. “Trong lòng cô ấy đang khó chịu, cậu đến, cô ấy lại phải gượng cười trả lời cậu. Cậu đừng gây thêm rắc rối nữa, đưa tôi về nhà đi!”
Trình Duệ Mẫn sống ở gần sân bay, một toà biệt thự liền kề tươi đẹp ẩn mình dưới hàng cây xanh.
Nghiêm Cẩn đang đứng trước cổng, hai tay đút túi quần, nhìn về hướng xe đến.
Quần áo của anh thì nhàu nhĩ, dính đầy máu và đất, cổ áo bị rách đến tận xương quai xanh.
Người đi đường đều nhìn anh vẻ hiếu kỳ.
Anh chẳng thèm để ý, nam thì ngây người nhìn, nữ thì chỉ cười cười.
Nhìn từ xa thấy Dư Vĩnh Lân dìu Trình Duệ Mẫn xuống xe, anh liền chạy đến.
Cả quãng đường đi, Dư Vĩnh Lân phải kiểm soát tốc độ, không dám đi quá tốc độ tám mươi km/h. Nhưng mỗi lần chấn động nhẹ đều làm Trình Duệ Mẫn đau đến toàn thân toát mồ hôi lạnh. Khó khăn lắm mới về đến nhà, nhìn thấy bộ dạng Nghiêm Cẩn, anh bất giác cau mày.
Mấy tiếng trước người thì vào viện, người thì vào sở cảnh sát, thật không có thời gian nhìn nhau lấy một cái. Theo cách nói của Nghiêm Cẩn thì lúc đó tâm trí của Trình Duệ Mẫn đều dồn vào Đàm Bân, chẳng thèm nhớ đến huynh đệ đang lâm vào cảnh khốn cùng, đúng là kẻ trọng sắc khinh bạn điển hình.
Nhưng nhìn thấy Trình Duệ Mẫn, anh vẫn rất vui mừng, tiến lên ôm vai Duệ Mẫn, đấm mấy cái, đắc ý cười. “Sao rồi? Anh em luyện tập bao nhiêu năm cuối cùng làm một trận kinh thiên động địa hả?”
Trình Duệ Mẫn đột nhiên thấy lưng cứng lại, đau đến mức tối tăm mặt mũi, người đổ về phía trước.
May mà Dư Vĩnh Lân nhanh tay đỡ lấy anh, nhìn Nghiêm Cẩn nổi nóng: “Lưng cậu ấy bị thương, không biết hả?”
Nghiêm Cẩn bỏ tay xuống, lúc này mới phát hiện mặt Trình Duệ Mẫn biến sắc. Anh ngây người một lát, sau đó mới phản ứng lại được. “Chết rồi, cái thằng khốn đó gây ra phải không?”
Dư Vĩnh Lân gật đầu.
Nghiêm Cẩn nhíu mày, nắm tay Trình Duệ Mẫn, xem thương tích. “Mẹ kiếp, sao không nói sớm? Cậu đần hả?”
Trình Duệ Mẫn bị hỏi liền nổi cáu: “Mẹ kiếp, sao em biết là sẽ đau đến thế chứ?”
“Nhìn cái bộ dạng cậu kìa!” Nghiêm Cẩn chỉ ngón trỏ vào mắt anh. “Cậu đần thế, không có mắt à? Đấy là cái gì? Là cờ lê thép đấy ông ạ, biết chưa?”
Trình Duệ Mẫn gạt tay anh ra, quay người, nói với Dư Vĩnh Lân: “Cậu về đi, vợ cậu cũng cần người chăm sóc, ở đây có Nghiêm Cẩn rồi.”
Dư Vĩnh Lân đứng yên, cẩn thận nhìn anh. “Cậu không sao thật chứ?”
Trình Duệ Mẫn lắc đầu, cười. “Tôi cho cậu xem sổ khám bệnh nhé?”
Dư Vĩnh Lân cười khổ. “Vậy tôi về đây, nhạc phụ, nhạc mẫu tới,