Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341970

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1970 lượt.

âu lún phún dưới cằm, cười vẻ xấu xa. “Anh tưởng cậu hành động lỗ mãng cơ. Nhưng cô bé đó cũng thú vị, lúc nhìn người ta ánh mắt như lột trần đối phương vậy.”
Trình Duệ Mẫn dở khóc dở cười, dúi đầu vào sofa, không thèm để ý đến anh ta.
“Người ta không đá cậu, đúng không?” Nghiêm Cẩn lên giọng giáo huấn. “Chỉ là tán gái thôi mà, có cần tốn công sức thế không? Thật là mất mặt.”
Trình Duệ Mẫn hối hận vì mình đã nhiều lời.
Nghiêm Cẩn vẫn tiếp tục: “Ngày đó Tiểu nhị là một tên ngốc, không ngờ cậu còn ngốc hơn. Như Từ Duyệt Nhiên, lúc đầu anh khuyên cậu thế nào? Đừng có ve vuốt cô ấy, gạo nấu thành cơm thì cưới về nhà, sau đó cùng cô ấy sinh con, lúc ấy cô ấy đã ngoan ngoãn là vợ hiền của cậu rồi, cái gì mà sự nghiệp, cái gì mà theo đuổi? Đúng là vớ vẩn. Cậu không nghe anh, kết quả thế nào hả? Gà bay trứng vỡ, vịt đến tay lại bay mất!”
Trình Duệ Mẫn chỉ đáp lại hai từ: “Cút đi.”
“Hề hề hề, thật chẳng hoà nhã tí nào. Cậu ấy, nói không được thì nổi cáu, mười mấy năm mà chẳng tiến bộ tí nào. Về nhà gặp bố cậu, lấy hết can đảm như anh mà nói chuyện, xem cậu có triển vọng gì không?”
Trình Duệ Mẫn nắm chặt chiếc gối tựa vẻ mệt mỏi.
Nghiêm Cẩn nhìn anh cười hì hì, cuối cùng cũng báo được cái thù doanh nghiệp nông dân, hài lòng đứng dậy, quen đường quen cửa đi vào nhà vệ sinh.
Hôm nay anh bị thiệt thòi không ít, gò má và khoé mắt đều tím bầm.
Đang tìm gạc y tế khắp nơi, Nghiêm Cẩn chợt nhớ ra một việc, liền hỏi to: “Tiểu yêu, cái người trong lòng cậu tên là gì nhỉ? À, Đàm Bân, cậu phải đối chất khẩu cung với cô ấy, cậu biết chưa?”
Không có tiếng trả lời.
Nghiêm Cẩn nhìn gương làu bàu: “Người đẹp như thế, sao lại có cái tên như con trai nhỉ?”
Lúc anh tắm rửa xong xuôi bước ra, Trình Duệ Mẫn vẫn nằm trên sofa trong tư thế cũ.
Nghiêm Cẩn bước đến, chạm vào Duệ Mẫn. “Tiểu yêu, lên giường nằm đi.”
Trình Duệ Mẫn không có phản ứng gì.
Nghiêm Cẩn giật mình, vội bước lại gần, thấy anh thở đều, khuôn mặt dãn ra, hoá ra là đang ngủ, lúc này mới anh yên tâm.
Anh lắc đầu, không hiểu người anh em của mình chịu khổ như thế là vì lý do gì.
Chợt vang lên tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông bị nghẹt, như bị vật gì đè lên.
Tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng cũng thấy điện thoại của Trình Duệ Mẫn dưới chiếc gối tựa. Anh chửi thầm một tiếng, cầm điện thoại, đi ra khỏi phòng khách.
Điện thoại vẫn kêu, trên màn hình hiện lên hai chữ: “Đàm Bân”.
Mắt Nghiêm Cẩn chuyển qua chuyển lại, anh ấn nút nghe, đưa lên tai.
Đàm Bân nghe thấy một giọng nam: “A lô” thì lập tức nói: “Xin lỗi, tôi nhầm máy.”
Cô tắt điện thoại, nhìn số máy.
Đây là cô đang gọi từ số trong tin nhắn lưu, không thể nào sai được.
Lại thử một lần nữa, vẫn là giọng nam lạ đó: “A lô!”
Cô do dự: “Xin hỏi đây có phải là số 13901xxxxxx không ạ? Tôi tìm Trình Duệ Mẫn.”
Số máy này cô đã thuộc.
Bên kia nói: “Số không sai, nhưng Tiểu yêu không tiện nghe máy, em gái có việc gì nói với anh trai cũng được.”
Trong trí nhớ của cô, người gọi Trình Duệ Mẫn là “Tiểu yêu” chỉ có một.
Đàm Bân nhớ được khuôn mặt nhưng không nhớ được tên anh ta, đành nói theo lời anh ta: “Vậy làm phiền anh trai rồi, có thể gọi Trình Duệ Mẫn nghe máy giúp tôi được không?”
“Không phải anh gạt em, lúc này Tiểu yêu thật sự không thể nghe điện thoại được.”
Đàm Bân nghi hoặc nói: “Anh ấy… anh ấy không sao chứ? Sở cảnh sát mới hỏi tôi, tôi vừa biết anh ấy bị người ta đánh hai cái, có bị thương không?”
“Ây da, em gái, thế thì phải để em biết sự thật rồi.” Nghiêm Cẩn cười xấu xa nhưng giọng nói lại vô cùng đau thương. “Tiểu yêu bị thương rất nặng, đau đến chết đi sống lại, không bước ra khỏi giường được.”
Anh nhìn về phía phòng khách, lòng thầm nhủ trời có lương tâm, mình không hề nói dối câu nào.
Điện thoại lập tức không có tiếng gì nữa.
“A lô… A lô…”
Tiếng Đàm Bân vọng lại đã khản cả đi: “Nói địa chỉ cho tôi, giờ tôi sẽ đến đó.”
Nghiêm Cẩn ngẩng đầu nhìn trời, bên ngoài mây đen vần vũ, có lẽ sắp có một trận mưa lớn.
Anh cười. “Được, anh nói, em ghi lại nhé!”
Hạt đã gieo rồi, còn mọc ra quả gì, đấy là việc của đương sự, anh đã tận lực rồi.
Khi tiếng chuông cửa vang lên, Trình Duệ Mẫn đang ở thư phòng kiểm tra email.
Cho rằng Nghiêm Cẩn quên đồ nên quay lại, anh thậm chí không thèm nhìn ra cửa, lập tức ấn nút mở cửa.
Cửa vừa mở, hai người bên trong và bên ngoài đều đờ đẫn.
Trình Duệ Mẫn vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt, chỉ mặc chiếc áo choàng tắm, cơ ngực như ẩn như hiện.
“Tiểu Đàm!…” Anh bối rối như vậy, ánh mắt trốn tránh không biết nên nhìn vào đâu.
Nhưng cô lấy lại tinh thần trước, nhìn lên khuôn mặt anh, làm như không có việc gì.
“Xin lỗi, tôi đợi ở ngoài cửa.”
Trình Duệ Mẫn định thần, vội kéo lại vạt áo, nhường đường. “Mời vào, mời vào, em ngồi đi, tôi đi thay quần áo.”
Nếu không nhìn nhầm thì anh đã đỏ mặt rời khỏi phòng khách như đang chạy trốn.
Đàm Bân ngồi xuống sofa, cúi đầu cười.
Vừa gặp mặt cô đã biết mình bị người ta lừa rồi.
Tuy buổi chiều vừa mới gặp mặt, trực giác c