Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1962 lượt.
không, nhớ anh nói: “Hãy tin anh, anh yêu em, anh không muốn mất em.”
Toàn thân run rẩy, cô cảm nhận rõ nỗi cô đơn và sợ hãi đang len lỏi trong người mà trước đây chưa từng có.
Trình Duệ Mẫn kéo góc chăn cho cô. “Em có lạnh không ?”
Đàm Bân không nói, co người trong chăn, không ngừng run rẩy, răng va vào nhau lập cập.
Trình Duệ Mẫn không yên tâm. “Để tôi gọi bác sĩ.”
Anh đứng dậy nhưng bị người khác túm chặt tay áo giữ lại.
Đàm Bân nhíu mày, nhìn ống tay áo của anh như người chết đuối vớ được cọc.
Nửa khuôn mặt cô, khoé miệng bị rách, tóc tai bết vào mặt, trên lông mày có những giọt nước lấp lánh. Cô khiến đàn ông phải ngưỡng mộ vì sự cứng rắn, nhưng lúc này nhìn cô chỉ toát lên sự mềm yếu của phụ nữ, trong mắt chỉ có sự đau buồn và dựa dẫm.
Anh liền đưa tay vén lại mái tóc ướt cho cô.
Môi Đàm Bân run rẩy. Cô không nhìn anh, quay mặt đi, nước mắt từng giọt, từng giọt lăn xuống. Cô đưa tay lau, nước mắt chảy càng nhiều.
Trình Duệ Mẫn thử đưa tay lau, cuối cùng để tay lên mắt cô. Ngón tay anh hơi lạnh, lòng bàn tay thì ấm và khô, hơi ấm từ từ truyền sang.
Trong phút chốc nước mắt tuôn rơi lã chã, cuối cùng Đàm Bân cũng khóc. Không có tiếng động nào, chỉ có những giọt nước mắt nóng hổi theo kẽ tay anh không ngừng rơi xuống. Anh đứng yên, không động đậy, cảm giác trái tim như bị ai đó bóp nghẹt, giống như một tảng bơ dưới ánh mặt trời, từ từ tan chảy. Giống như lúc thân hình mềm mại của cô ngã vào lòng anh bất động, khuôn mặt trắng bệt đôi mắt nhắm nghiền, anh biết trái tim mình rất đau.
Nhẫn nại đợi cô trút hết nỗi bi thương trong lòng, dần bình tĩnh lại, Trình Duệ Mẫn mới ngồi bên xuống cạnh giường.
“Có một câu chuyện, em có muốn nghe không?” Anh mở lời như vậy.
Đàm Bân quay đầu nhìn anh, đôi mắt được nước mắt rửa sạch nhìn rất sáng.
“Khi lên hai, tôi chơi ở bờ sông, không cẩn thận rơi xuống nước, từ đó tôi rất sợ nước. Tiểu học, học môn bơi, những đứa trẻ khác đều nhanh nhẹn nhảy xuống, chỉ có tôi đứng yên bên hồ bơi run rẩy, sự uy hiếp của thầy giáo không có tác dụng gì. Sau đó có hôm, ông ngoại nhân lúc tôi không để ý, ôm tôi ném xuống hồ bơi, tôi vừa đạp vừa giãy, sợ hãi kêu gào, sau đó đột nhiên phát hiện mình đang nổi trên mặt nước, hơn nữa còn bơi vào cạnh bể rồi.”
Đàm Bân không hiểu anh kể chuyện cũ đó là có ý gì, càng không biết nên tiếp lời như thế nào.
“Mặc dù đã biết bơi nhưng việc đó làm tôi rất hận ông. Cho đến một ngày ông ngoại nói với tôi: “Hơn bảy mươi phần trăm diện tích Trái đất này là nước, Tiểu Mẫn, cháu không thể nào trốn tránh được, sẽ có một ngày phải đối mặt với nó và học được cách đối phó với nó.”.”
Anh cúi đầu khẽ cười. “Con người sợ nhất là sinh lão bệnh tử, nhưng không ai có thể trốn thoát được, em cũng phải học cách đối diện.”
Đàm Bân ngây người nhìn trần nhà, trên mặt không có biểu cảm gì đặc biệt. Một lát sau cô hỏi nhỏ: “Anh biết cả rồi?”
“Điện thoại của em kêu liên tục, tôi muốn thông báo cho người nhà và bạn của em nên đã nhận điện thoại thay em, là một người phụ nữ họ Hoàng.”
Đàm Bân cuộn người lại. “Chị ấy có việc gì?”
“Chị ta đến rồi, đang ở ngoài. Tôi đã nói chuyện với chị ta, đề nghị để em ổn định tinh thần rồi mới gặp. Bây giờ em có muốn gặp chị ta không?”
Đàm Bân gật đầu.
Lúc này di động của Trình Duệ Mẫn kêu lên hai tiếng, anh lấy ra xem rồi lại bỏ vào túi. “Vậy tôi đi trước.”
“Cảm ơn anh!” Lần này những lời cảm kích của Đàm Bân là thật lòng.
Trình Duệ Mẫn nhận ra sự khác biệt, anh do dự một lát rồi vỗ vỗ tay cô, cười động viên: “Tình hình chưa đến mức xấu nhất, chỉ cần còn một phần trăm hi vọng cũng không nên từ bỏ.”
Đàm Bân miễn cưỡng cười đáp lại, nhưng nụ cười rất gượng gạo.
“Bảo trọng!” Trình Duệ Mẫn đặt tay lên mu bàn tay cô, siết chặt. “Có việc gì tôi có thể làm được, nhất định phải nói cho tôi biết.”
Anh kéo cửa đi ra.
Bước ra khỏi bệnh viện đã thấy Dư Vĩnh Lân đợi anh ở bên ngoài.
“Xong việc chưa?” Trình Duệ Mẫn dựa người vào bồn hoa, sắc mặt hơi tái.
“À. Cho nó năm nghìn, xong rồi.”
“Còn Nghiêm Cẩn thì sao?” Trình Duệ Mẫn cảm thấy có lỗi với Nghiêm Cẩn. Vì cú điện thoại của anh, Nghiêm Cẩn bỏ cả việc làm ăn chạy đến, kết quả là dính phải phiền phức này.
Dư Vĩnh Lân trả lời: “Cũng được thả rồi, cậu ấy nói thay cậu lái xe về, đợi cậu ở nhà.”
Trình Duệ Mẫn thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống. “Lâu như vậy chắc là khó khăn lắm?”
“Còn không phải sao?” Dư Vĩnh Lân gật đầu. “Cặp vợ chồng đó rất ghê gớm, hình như còn có người quen ở sở, khiến chúng tôi phải nhăn mày khó chịu, suýt nữa không kiềm chế được.”
“Nghiêm Cẩn không gây chuyện ở đó chứ?”
“Cậu thật là…” Dư Vĩnh Lân không nhịn được cười. “Lần này gặp phải tên cảnh sát khó nhằn, vừa vào thì bị đưa vào phòng tối, rồi dùng đèn chiếu cho ba tiếng.”
Trình Duệ Mẫn nhăn mày. “Người không bị sao chứ?”
“Không sao, cảnh sát cũng chỉ nhìn người mà bắt bệnh, tên đàn ông kia bị đánh cho không nhẹ, cậu nghĩ xem, hai vợ chồng máu me khắp người, đặc biệt là người phụ nữ, te tua như bị bạo hành, ai chẳng đồng tìn