XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341963

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1963 lượt.

.
Lúc này cô muốn tìm một góc để giấu mình. Không cần nói chuyện, không cần giải thích, muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười.
Cho đến khi rời khỏi nhà Thẩm Bồi, cô mới có cảm giác đau, ngực như bị ai đâm một dao, hơi thở như bị thiêu đốt, đau đến mức cô không muốn hít thở nữa. Cổ họng như bị ai đó nhét hòn đá chặn ngang, cô muốn khóc nhưng nước mắt lại không thể rơi.
Lái xe ra khỏi cửa, nắm chặt vô lăng, cô cảm thấy đã choáng váng do bị hạ đường huyết, trước mặt là chuồn chuồn bay loạn xạ.
Nhìn thấy đèn đỏ phía trước, cô nhấn phanh, đỗ sau chiếc xe Jetta cũ, nhắm hai mắt đau buốt.
Cũng chỉ có tầm mười giây thôi, cô nghe thấy tiếng nhấn ga của chiếc xe phía trước. Cô cho rằng chuyển đèn rồi nên ngồi ngay ngắn lại, chuẩn bị vào số để đi.
Chiếc Jetta phía trước lại không có động tĩnh gì, cô đang cảm thấy có chút kỳ quái thì thấy đèn lùi của chiếc Jetta sáng lên.
Đàm Bân giật mình kêu to: “Tôi ở phía sau!”
Cô vội ấn còi để đối phương dừng xe.
Nhưng chiếc Jetta lại không thèm để ý, vẫn lùi, Đàm Bân nắm chặt vô lăng.
Một tiếng động lớn vang lên, đuôi chiếc xe phía trước chạm vào xe cô, lưng Đàm Bân đập vào ghế, đầu óc trống rỗng.
Sau hai phút, cô mới định thần lại sau giây phút hồn bay phách lạc, không kiềm chế được lửa giận ngùn ngụt. Cô lập tức xuống xe xem tổn thất, mui xe chiếc Bolaris của cô đã cong lên, đèn lớn bị vỡ tan.
Cô lấy điện thoại, định gọi 110 thì cửa xe bên ghế lái của chiếc Jetta mở ra, một người phụ nữ như xe tăng xông ra không nói một lời, đẩy mạnh cô một cái.
Đàm Bân loạng choạng, suýt chút nữa thì ngã xuống.
Người phụ nữ đó đã ép sát cô, oang oang hét lên: “Mẹ kiếp, mày có biết lái xe không đấy? Đỗ ngay sát đít xe người ta thế, mày phải chịu hoàn toàn trách nhiệm, biết chưa?”
Đàm Bân vốn đầy một bụng tức không biết xả ở đâu, nghe đến đây tức quá lại bật cười. “Ấy à, lại còn muốn la làng cơ đấy? Được thôi, chị ngồi kia chờ một lát, uống cốc trà, đợi cảnh sát đến rồi biểu diễn cũng chưa muộn đâu.”
Người phụ nữ lại chửi rủa ầm ĩ, lời lẽ rất thô tục.
Đàm Bân mệt mỏi vô cùng, dường như đứng không vững nữa, cô mệt không muốn cãi nhau với cô ta nên đi sang một bên gọi 110 báo địa chỉ và vị trí của họ.
Mọi người kéo đến, vây xung quanh xem một cách náo nhiệt, những xe đằng sau bị tắc lại mất kiên nhẫn, họ ấn còi liên tục.
Lại một người đàn ông bước xuống từ chiếc xe Jetta, vì trời nóng, mặt anh ta đỏ như gan lợn. Đàm Bân cho rằng anh ta có thể nói lý lẽ, không ngờ người đó vừa mở mồm thì giọng điệu y như người phụ nữ kia: “Con nha đầu thối này, có biết lái xe không đấy? Đồ mất dạy!”
Vừa ra cửa thì gặp loại người vô sỉ này, lại thêm sự kích động vì không biết Thẩm Bồi sống chết thế nào, Đàm Bân vô cùng xúc động, chỉ muốn đập phá cho hả giận. Máu nóng bốc lên đầu, cô quát: “Các người có phải tHiểu Tiền không? THiểu Bao nhiêu, nói! Gọi tao một tiếng bà cô, tao vứt cho chúng mày, cho cả nhà chúng mày mua thuốc cũng đủ đấy!”
Lời chưa dứt thì mặt cô đã lĩnh một nắm đấm rất mạnh.
Nửa khuôn mặt bỗng đau rát, Đàm Bân ngây người, sống hai mươi chín năm, đây là lần đầu tiên cô bị đánh.
Trong cơn giận dữ, cô mất sự kiểm soát, trở về chỗ ghế lái, lùi xe, tăng gas, trong tiếng kêu kinh hãi, chiếc Bolaris đâm thẳng vào chiếc Jetta. Người đứng xung quanh còn chưa hoàn hồn, tiếng động thứ hai lại vang lên, lẫn với tiếng kêu thất thanh của người phụ nữ.
Người phụ nữ đó đang đứng cạnh xe, bị thanh chắn bùn móc vào ống quần, chiếc quần dài bị kéo rách đến tận đùi, chân rớm máu.
Người đàn ông lập tức cầm chiếc cờ lê chạy đến, lôi Đàm Bân từ trong xe ra.
Hiện trường sau đó vô cùng hỗn loạn, cho đến khi cảnh sát 110 đến mới kiểm soát được tình hình.
Theo lời khẩu cung của người tại hiện trường, người đàn ông trong xe Jetta cầm cờ lê lao đến. Cú đập thứ nhất làm vỡ tan kính của chiếc Bolaris. Cú đập thứ hai là nhằm vào cô gái ngồi trên xe Bolaris, nhưng có người lao vào chắn cho cô ấy. Cú đập thứ ba là giáng xuống người đó.
Sau đó, lại có người lao vào, một chân đá ngã người đàn ông trên xe Jetta, hai người đánh nhau, lăn lộn trên đường. Sau đó nữa, xe cảnh sát vang tiếng còi hụ lao đến.
Những việc này đều là sau này Đàm Bân mới được biết. Khi cửa kính xe bị đập vỡ, trước mắt cô là một vùng tối đen, cô hoàn toàn không biết gì nữa.






Khi tỉnh lại thì cô đã ở trong bệnh viện.
Trước mắt mơ hồ, có người thử nói chuyện với cô, bên tai là những tiếng ong ong không dứt. Đàm Bân cố gắng mở mắt, bóng tối dần tan đi, cảnh vật trước mắt dần hiện ra.
“Em tỉnh rồi à?” Có người tiến lại gần, mùi hương của xà bông sạch sẽ, thơm tho xộc vào mũi, là mùi thơm của cỏ. Đôi mắt sáng dưới cặp lông mày rậm, người đó có đôi mắt dịu dàng, ấm áp mà vô cùng sâu sắc.
“Là anh?” Đàm Bân bất ngờ, vừa mở lời lại im bặt.
Trình Duệ Mẫn nhìn cô cười.
Cô vẫn nhớ cơ thể ấm áp của Thẩm Bồi, nhớ anh hỏi thủ tục kết hôn có phức tạp