Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342176

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2176 lượt.

ng treo đầy khung ảnh.
Trình Duệ Mẫn sưu tầm những khung kính kia từ khắp nơi trên thế giới, chúng được làm từ nhiều loại chất liệu khác nhau. Trong đó có một số khung đen trắng, màu sắc đã ngả vàng, chắc hẳn là rất cổ.
Đàm Bân nhìn thấy một bức hình Trình Duệ Mẫn thời niên thiếu đeo khăn quàng đỏ, một người khá gầy, khoảng sáu mươi tuổi đứng bên cạnh, khoác vai anh, phía sau là biểu tượng của trường S nổi tiếng.
Trong một vài bức ảnh, cô nhìn thấy hình ảnh hai mẹ con, thần thái khuôn mặt khá giống nhau, người phụ nữ đó không trang điểm, quần áo và trang sức trên người thuộc về thời kì đầu của những năm 80, nhưng gương mặt của người đó vô cùng diễm lệ, nụ cười dịu dàng, thật là một vẻ đẹp tự nhiên hiếm có.
Nhìn hết một lượt những khung ảnh treo trên tường, Đàm Bân mơ hồ cảm thấy vẫn còn thiếu một điều gì đó, nhưng cô lại không thể nghĩ ra được là thiếu cái gì.
Lúc này, thứ khiến ánh mắt cô phải dừng lại thật lâu chính là một bức ảnh màu.
Ba cậu thiếu niên mười tám, mười chín tuổi ngồi trên một bờ lan can đá, chân móc vào nhau, mắt nhìn thẳng vào ống kính, cười rạng rỡ.
Tuy là thời niên thiếu nhưng dung mạo so với bây giờ cũng chẳng khác nhau là mấy, dường như thay đổi không nhiều lắm, vừa nhìn là có thể nhận ra.
Nghiêm Cẩn ở trong ảnh thì cười toét miệng, chẳng kiêng dè gì, Trình Duệ Mẫn thì chỉ cười mỉm, trên đầu còn có hai ngón tay hình chữ V chĩa thẳng lên, trông giống râu của con ốc sên. Còn chủ nhân của hai ngón tay ấy, gương mặt ngây thơ, nhìn thẳng về phía trước, nụ cười hồn nhiên, trong sáng.
Có lẽ trong ba người, anh là người có diện mạo nổi bật nhất, ngũ quan rất đẹp, Đàm Bân ghé sát vào bức ảnh, chăm chú nhìn.
Trình Duệ Mẫn lặng thinh đứng phía sau, Đàm Bân đang chăm chú nhìn tấm ảnh, còn anh lại chăm chú ngắm nhìn hình dáng cô, cả hai đều không di chuyển.
Trong phòng khách nhất thời chẳng có tiếng động nào, bốn bề chỉ là tiếng mưa rơi không ngớt. Nhiệt độ sau cơn mưa đương nhiên đã giảm xuống, ở gần chỗ bóng đèn như ngưng tụ một màng sương.
Cho đến lúc quay lại, Đàm Bân mới phát hiện Trình Duệ Mẫn đã đứng ở phía sau từ lúc nào, cô bỗng giật mình.
“Tôi xin lỗi!” Cô lập tức nhận lỗi. “Là tôi nhất thời tò mò…”
Ánh mắt Trình Duệ Mẫn xuyên qua vai cô, dừng lại ở những bức ảnh trên tường, sau đó khẽ mỉm cười. “Không có gì, treo lên đó là để mọi người cùng xem mà.”
Đàm Bân hỏi: “Tam kiếm khách?”
“Đúng. Chụp sau khi thi đại học. Thật khờ khạo, đúng không?”
Đàm Bân mím chặt môi, chẳng nói gì, rõ ràng là có ý thừa nhận.
Trình Duệ Mẫn bước lại, đưa tay lên lau mặt kính của khung ảnh. Trên ngón tay anh lập tức có một lớp bụi mỏng, giống như mọi chuyện đã qua phủ đầy bụi.
“Chớp mắt mà đã mười mấy năm rồi, giống như một giấc mộng vậy.” Anh nói.
“Giống nhau cả thôi.” Đàm Bân khẽ mỉm cười. “Bây giờ tôi vẫn còn nằm mơ, khi một chồng đề thi được phát đi, những người bên cạnh thì ào ạt làm bài, còn tôi một chữ đọc cũng không hiểu, trong giấc mộng người toát hết mồ hôi, giật mình tỉnh giấc mới thấy thật may mắn vì đó chỉ là giấc mơ, bây giờ nhớ lại, cũng đã qua mười năm rồi.”
Trình Duệ Mẫn nhìn cô, phì cười.
“Mấy năm gần đây, tôi lại hay bắt gặp những giấc mơ liên quan đến chuyện thi cử, nhưng khác là đã đổi nội dung, ví dụ như làm mất hợp đồng liên tục với muôn vàn lý do…”
Đàm Bân biết mình đã hơi nhiều lời, nhưng chỉ có thể nói luôn miệng thì cô mới miễn cưỡng kìm nén được sự si ngốc trong lòng mình.
“Tại em lúc nào cũng căng thẳng, yêu cầu mình quá cao.”
“Anh nói đúng. Trước đây Tony đã từng phê bình tôi như vậy, tôi thường quá khắc nghiệt với chính mình, việc gì cũng yêu cầu thập toàn thập mỹ, khiến những người xung quanh cũng cảm thấy căng thẳng theo.”
Trong những người này đương nhiên có cả Thẩm Bồi.
Nhưng có một điểm không giống, đó là Thẩm Bồi chưa bao giờ hờn giận cô. Trước đây, cô cứ ngỡ là bản tính của anh hồn hậu, nhưng nhìn lại những việc đã qua, Đàm Bân mới phát hiện, chẳng qua anh đã quá nhẫn nại nhường nhịn cô.
Trình Duệ Mẫn vẫn im lặng nhìn cô.
Có một ngày cô xuất hiện với dáng vẻ tiều tuỵ, hốc hác, mái tóc dày rối tung bù xù, buông xoã. Khuôn mặt vốn đầy đặn, xinh xắn, không trang điểm nên cả má và môi đều nhợt nhạt.
Cuối cùng anh cũng đưa tay ra, vuốt nhẹ những lọn tóc mai của cô, giọng điệu vô cùng dịu dàng: “Không việc gì cả, em đừng lúc nào cũng tự trách mình như vậy.”
Đàm Bân sợ hãi ngước mắt lên.
Hai người đứng rất gần nhau, đến mức có thể nhìn thấy hình ảnh nhỏ xíu của mình trong đồng tử của đối phương, nhưng cũng tựa như xa cách cả bầu trời. Cô không dám nhúc nhích, cũng không thể nhúc nhích, người giống như bị điểm huyệt.
Không biết qua bao lâu, cô đột nhiên tỉnh táo lại, lảo đảo lùi lại vài bước, nói lắp bắp: “Tôi… Muộn quá rồi… Tôi xin lỗi… Tôi nên trở về nhà.”
Trình Duệ Mẫn cũng lùi lại, dựa vào cầu thang, giống như vừa bước ra từ một trận chiến, mệt đến nỗi thở không ra hơi. Anh nhìn ra phía ngoài sân thượng, mưa vẫn chưa ngớt.
“Tôi nghĩ…” Giọng của anh càng nói càng thấp. “Em khôn


Polaroid