Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341986
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.
g thể quay về được đâu.”
Đàm Bân giống như đã hiểu ý của anh, rồi lại như chẳng hiểu gì cả, tất cả những mâu thuẫn đang giằng xé đều hiện rõ trên gương mặt.
Nhìn thấy thần sắc có phần bi kịch ấy, Trình Duệ Mẫn thấy vô cùng đau đớn và cay đắng.
Cuối cùng Đàm Bân cũng trấn tĩnh lại. “Ngày mai còn phải đi làm, tôi thật sự phải quay về.”
Trình Duệ Mẫn không còn cách nào khác, đành nói: “Xung quanh đây trong vòng bán kính khoảng ba kilômét, không biết có taxi không, em về bằng cách nào?”
Đàm Bân không trả lời, đi vòng qua anh đến trước sofa, rút từ trong ba lô ra một cái hộp nhựa có in mấy chữ: “Đồng Nhân Đường[2'>”.
[2'> Tập đoàn dược phẩm nổi tiếng nhất Trung Quốc, được sáng lập dưới triều Thanh, năm 1669.
“Bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày ăn một viên, thấm một chút rượu, đắp lên vết thương.” Cô đặt hộp thuốc trị chấn thương phần mềm giúp lưu thông khí huyết xuống chiếc bàn trà.
Trình Duệ Mẫn khoanh tay đứng nhìn, chẳng nói ra lời nào.
Đàm Bân khoác ba lô lên vai, ngẩng đầu mỉm cười. “Có thể dùng điện thoại để gọi xe, anh chưa từng thử qua cách này, đúng không?”
Vẻ mặt Trình Duệ Mẫn không có bất cứ biểu hiện nào, không khẳng định cũng không phủ định.
Cô ngồi ngay ở cửa chính thay giày rồi lại ngẩng lên, Trình Duệ Mẫn đã chống tay lên tường, chắn ngay lối đi của cô.
“Đừng đi!” Giọng của anh rất bình tĩnh. “Đang lúc thời tiết như thế này, mà đây còn là ngoại thành, em gọi xe chưa chắc đã có người đến, mà cho dù có xe đi nữa, em thân gái một mình, lúc này quay về thật không an toàn chút nào, tôi lại không thể lái xe.”
Đàm Bân yên lặng nhìn anh, kiên quyết lắc đầu.
“Ở lại thì có gì mà khó đến vậy? Một chút tin tưởng em dành cho tôi cũng không có sao?” Trình Duệ Mẫn vẫn cố giữ lập trường, nói xong, khoé miệng anh mím chặt, rõ ràng là anh đang tức giận.
Thật sự anh đã hiểu lầm rồi.
Đàm Bân muốn nói không phải là cô không tin anh, mà người cô không thể tin lúc này là chính bản thân mình.
Nhưng đột nhiên cô không còn thấy căng thẳng nữa, cô thả lỏng người, nếu cứ cố chấp thế này thì vừa làm khó cho mình cũng làm khó người ta, như thế nào có nghĩa lý gì. Có thể chứng minh được điều gì chứ?
Đàm Bân lặng lẽ cởi chiếc giày vừa mới đi vào một nửa, thấp giọng nói: “Thôi được, đành làm phiền anh vậy.”
Trình Duệ Mẫn ngẩn ra trong chốc lát, một lúc sau mới phản ứng lại được, dẫn cô đến phòng dành cho khác ở tầng một.
Diện tích phòng không lớn lắm, nhưng đồ dùng rất đầy đủ và ngăn nắp, trên tường treo một chiếc ti vi LCD nhỏ, liền đó là nhà vệ sinh nhỏ ở bên ngoài.
Anh lấy từ trong tủ ra một bộ đồ ngủ kiểu nam, còn mới nguyên đựng trong túi, chậm rãi giải thích: “Ở trong bếp có ấm điện, trong tủ lạnh có đồ ăn, em đừng khách sáo, cứ coi như đang ở nhà mình.”
Đàm Bân cũng rất lịch sự. “Hôm nay làm phiền anh quá nhiều, thật sự xin lỗi!”
Trình Duệ Mẫn khẽ nhếch miệng, vẻ mặt thoáng nét cười như mang thêm cả chút hàm ý tự giễu.
Đàm Bân cố tránh ánh mắt của anh, thấp giọng nói: “Đêm nay vết thương có thể sẽ rất đau, băng bó lại một chút sẽ đỡ hơn. Còn nếu thực sự không chịu được, anh có thể uống thuốc giảm đau.”
Bốn năm trước cô đã từng bị trượt ngã trong phòng tắm nên có thể hiểu được cảm giác đau đớn này, đêm đó cô đau đến phát khóc.
Trình Duệ Mẫn gật đầu. “Tôi ở tầng hai, vẫn còn phải check mail, có việc gì thì em cứ gọi tôi.” Đang định quay ra thì anh lại nói: “À, cửa phòng có thể khoá trong.”
Đàm Bân biết lúc nãy đã đắc tội với anh nên mím chặt môi, không dám nói thêm gì nữa, dù sao cô cũng đã nợ anh quá nhiều.
Trình Duệ Mẫn cũng không nói gì nữa, đóng cửa, rời đi.
Sau khi tắm xong, cô mặc đồ ngủ rồi lên giường, tắt đèn và bật ti vi.
Ngày hôm nay đã xảy ra biết bao nhiêu chuyện, thật ra nếu có về nhà cô cũng không thể nào ngủ được.
Trên kênh HBO đang chiếu một bộ phim tình cảm, nhịp điệu trầm buồn, cô chăm chú xem và bắt đầu cảm động trước tình tiết của bộ phim.
Mô típ rất cũ, chuyển thể từ tiểu thuyết của Somerset Maugham[3'>.
[3'> Somerset Maugham (1874-1968): nhà văn, nhà viết kịch nổi tiếng người Anh.
Đến đoạn cuối bộ phim, một giọng ca nữ cất tiếng hát vô cùng ai oán: Những giây phút trong tình yêu có thể là cả một đời, thời gian đã không còn, nhưng khoảnh khắc anh tựa sát vào em là mãi mãi…
Đàm Bân ngồi lặng lẽ trong bóng tối, nước mắt giàn giụa.
Cô sợ hãi khi phải một mình đối diện với sự tĩnh lặng này, tĩnh lặng đến mức cô không có cách nào trốn chạy khỏi nỗi lòng chân thực của chính mình.
Cô cầm chiếc điều khiển ti vi bấm nút chuyển kênh liên tục, ánh sáng màn hình nhấp nháy phản cHiểu Trên khuôn mặt cô lúc sáng lúc tối. Đến tận ba, bốn giờ sáng, cuối cùng không chống đỡ nổi nữa, cô mới hỗn loạn, mê man chìm vào giấc ngủ.
Trong giấc mộng mơ hồ, dường như có người nhẹ nhàng đẩy cánh tay cô, cô khẽ chau mày bực mình, cuốn chặt chiếc khăn mỏng vào người, quay sang một bên ngủ tiếp.
Mở mắt ra đã là tám giờ rưỡi, cô thốt lên một tiếng rồi ngồi dậy. Nhìn xung quanh, cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Ti vi đã tắt,