Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341992

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.

ăng lực làm việc của Young rất giỏi, làm cùng anh ta, cô có thể học được rất nhiều. Tại sao cô không tự điều chỉnh lại tâm lý, cố gắng làm việc chung với anh ta?”
“Tôi đã cố gắng hết sức rồi. Tôi tôn trọng anh ta, việc gì cũng xin ý kiến của anh ta. Còn anh ta thì sao? Tại sao anh ta không điều chỉnh tâm lý của mình, học cách tôn trọng người khác? Anh ta muốn làm cái gì, trước giờ không bao giờ bảo trước, nghĩ ra thì nói, suốt ngày tôi phải chơi trò dự đoán với anh ta, đoán sai thì anh ta nổi giận. Anh ta là ai chứ? Bố mẹ tôi còn chưa bao giờ nói tôi như thế.”
Giọng cô ấy rất xúc động, mặt đỏ bừng.
Đàm Bân nhìn cô ấy, nhoẻn miệng cười. “Phương Phương, cô đã có bạn trai chưa?”
Phương Phương ngây người. “Gì cơ ạ?”
“Có bạn trai chưa?”
“Có rồi ạ! Tại sao chị lại hỏi thế?”
“Cô có thấy đa số đàn ông có chung một đặc điểm không? Họ rất ít khi chủ động gợi chuyện, vì họ cho rằng mình không nên nói quá nhiều. Muốn biết họ nghĩ gì, cô phải khéo léo để buộc họ phải nói.”
“Lại còn phải khéo léo? Tốt cho anh ta quá. Gặp chuyện như thế, tôi sẽ tranh cãi cho đến khi anh ta nói hết ra.”
“Xem cô kìa!” Đàm Bân đưa tay ra rồi chớp chớp mắt. “Đây cũng là một cách.”
Phương Phương bật cười, tâm trạng đã tốt lên nhiều. “Chị đang khuyến khích tôi cãi nhau với Young?”
“Không, không, không!” Đàm Bân xua tay, cười. “Tôi nói là trước tiên anh ta cũng là một người đàn ông, sau đó mới là giám đốc của cô, đối phó với anh ta khác đối phó với tôi.”
Phương Phương ngẩng đầu, thật thà nói: “Cherie, hồi làm trợ lý của chị, tôi chưa bao giờ nghĩ đến hai từ đối phó.”
“A, thật không? Cám ơn cô! Nhưng cô bé à, cô không thấy tôi lắm lời như là mẹ cô à? Tôi bây giờ lại thấy hối hận, lúc đó tôi đã quản lý một cách quá tỉ mỉ, điều đó làm hạn chế năng lực tự quyết của cô.”
Cấp trên đang bận tự kiểm điểm, Phương Phương không biết tiếp lời như thế nào, đành cười trừ.
Đàm Bân nói tiếp: “Cô có thể bắt bệnh, bốc thuốc cho những khách hàng khác nhau, tại sao không thể coi sếp mình là khách hàng?”
“Sếp và khách hàng có thể giống nhau sao?”
“Tại sao không giống nhau? Với khách hàng, cái cô bán là sản phẩm. Còn với sếp, cái cô bán chính là bản thân. Trên thị trường có phân biệt tốt xấu sao? Với cấp trên càng không thích hợp dùng tiêu chí tốt xấu để đánh giá.”
“Vậy dùng cái gì ạ?”
“Có công bằng hay không. Cô làm việc cho anh ta, cống hiến thời gian và sức lực của mình, anh ta cho cô tiền tài và cơ hội phát triển, hai bên trao đổi cùng có lợi, chỉ cần giao dịch công bằng là ok. Còn hợp hay không, đó không phải là cách biểu đạt chuyên nghiệp.”
Phương Phương nhìn xuống ngón tay đan chặt vào nhau. Một lúc lâu mới mở miệng hỏi: “Vậy bây giờ tôi nên làm gì?”
Đàm Bân không trả lời ngay, mà hỏi lại: “Cô thấy tính cách nổi bật nhất của Young là gì?”
Phương Phương suy nghĩ cẩn thận rồi nói: “Hướng ngoại, tràn đầy nhiệt huyết, không câu nệ tiểu tiết.”
“Vấn đề lớn nhất của hai người đến giờ là gì?”
“Là… không hiểu nhau, tôi không biết trao đổi với anh ta như thế nào, cũng không biết anh ta muốn cái gì.”
“Hoàn toàn chính xác, xem ra cô rất hiểu vấn đề.” Đàm Bân cười. “Vậy tại sao lại dẫn đến tình cảnh như ngày hôm nay? Hay là do tư tưởng không muốn sửa đổi?”
“Uầy…” Phương Phương cúi đầu, giọng nói nhỏ đến mức không nghe thấy gì.
Đàm Bân chỉ dĩa thức ăn trên bàn. “Được rồi, được rồi, ăn cơm đã, đợi thêm một lúc nữa thì thức ăn nguội cả rồi, ăn xong tôi sẽ dạy cô một cách.”
Trên đường về công ty, cô trực tiếp chỉ bảo: “Chu Dương không chịu nói thì cô thử chủ động nói trước. Mỗi tháng viết lại những việc cô cho là quan trọng nhất trong tháng bằng một trang văn bản PPT, chú ý là chỉ một trang và không quá bảy việc.”
Phương Phương chen vào: “Tại sao không được quá bảy việc?”
Đàm Bân khẽ nhăn mày. “Cô chưa học lớp Viết kiểu kinh doanh sao? Bảy việc là giới hạn của trí nhớ và sự tập trung của một người bình thường.”
“Tôi xin lỗi, chị nói tiếp đi ạ!” Phương Phương đỏ mặt.
“Mỗi một việc, cô hãy dùng ba câu để biểu đạt rõ ràng, bao gồm kết quả cô mong muốn, sự hỗ trợ cần thiết và rủi ro có thể xảy ra, sau đó xem phản ứng của anh ta như thế nào. Báo cáo tổng kết cuối tháng có thể chi tiết hơn một chút, nhưng cũng không được chi tiết quá, cô chỉ cần để anh ta hiểu được cô gặp phải những trở ngại gì, cần xử lý ra sao và kết quả là gì là ok.”
Phương Phương do dự. “Nếu anh ta không có hứng thú thì làm thế nào?”
“Kiên trì, đây là cách tìm hiểu cơ hội kỳ vọng của sếp, anh ta không có hứng thú có nghĩa đó không phải là cái mà anh ta muốn xem nhất, tiếp đó tìm xem sự khác biệt của hai bên ở đâu. Quan trọng là điều chỉnh tốt tâm lý, đây là một phần công việc của cô. Hãy hứa với tôi, kiên trì thêm ba tháng nữa, nếu cuối cùng cô vẫn không thể thích ứng thì lúc đó chúng ta sẽ nói đến khả năng chuyển chỗ khác.”
Vành mắt Phương Phương hoe đỏ. “Xin lỗi chị, tôi biết công việc của chị phải chịu áp lực rất lớn mà vẫn phải làm phiền chị.”
Đàm Bân nghiêng đầu cười. “Tôi cũng không phải người có ba