Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342025
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2025 lượt.
àng Vu Anna chưa đến đây bao giờ, cô còn hỏi: “Nhà này là của Daddy phải không?”
“Tôi xin xác nhận thưa tiểu thư, tòa biệt thự này đứng tên một người bạn của ông chủ.”
Viên vệ sỹ đáp lời Anna bằng thái đội vẫn rất lễ độ, anh ta dẫn hai người đi vào trong, lên tầng hai của ngôi nhà, đứng trước một cánh cửa phòng, cúi mình theo tư thế mời vào, Anna ngó nhìn vào trong, phát hiện ra căn phòng này hoàn toàn được thiết kế theo lối nhà ở, có đầy đủ các vật dụng từ ghế sô pha cho đến giường chiếu, nhưng không có một bóng người. Cô nhăn mày hỏi viên vệ sỹ: “Daddy và Dương Duệ đang ở đâu?”
Viên vệ sỹ vẫn nghiêng mình kính cẩn trong tư thế mời vào trong điềm tĩnh đáp:
“Ông chủ nói nếu tiểu thư yêu cầu, thì mời tiểu thư và Tô tiểu thư vào trong phòng này. Hiện tại họ đang ở đâu, thì rất xin lỗi, tôi không biết.”
“Rốt cuộc Daddy muốn gì?” Ngữ điệu của Anna vút lên cao, thường ngày vốn rất ít khi cáu giận, nhưng bây giờ hai má cô đã bắt đầu đỏ bừng.
Không biết gió lạnh từ đâu vẫn thổi vào đến dãy hành lang dài kiểu phục cổ này, Tô Tiểu Lương nghiêng tai lắng nghe, nhưng bốn bề đều tĩnh lặng không một bóng người, không một tiếng người. Đến nỗi chính Anna cũng không rõ bố mình đang chơi trò chơi gì, có vẻ Vu Chấn thật sự sẽ ra tay tàn độc lắm. Trái tim cô trở nên lạnh dần, cô quyết định sẽ đi vào trong phòng trước, vào đến nơi rồi quay lại nói với Anna: “Nếu như ông ta đã muốn chúng ta vào trong này, chắc chắn đã có sự sắp đặt từ trước rồi.”
“Tiếp theo thì thế nào?” Còn lưỡng lự nhưng Anna vẫn đi vào trong phòng, Anna bị hơi ấm trong căn phòng làm ngạt mũi, cô sụt sịt mấy tiếng khiến viên vệ sỹ sợ chết khiếp. Anh ta vội vàng hỏi:
“Tiểu thư, cô không sao chứ?”
“Tôi có bị làm sao thì Daddy tôi cũng có thèm quan tâm đâu, anh lo cái gì?” Anna cũng không giữ được bình tĩnh, lại hỏi tiếp viên vệ sỹ: “Tôi hỏi anh, tiếp theo sẽ thế nào?”
“Tiếp theo thế nào ông chủ không nói cho tôi biết, ông ấy chỉ bảo tôi đưa hai cô vào trong này đợi.”
“Đợi?” Ngoái cổ nhìn tứ phía xung quanh, Tô Tiểu Lương cẩn thận soi kỹ cách bài trí căn phòng, rồi ngồi xuống ghế sô pha, cách chỗ Anna chẳng gần cũng chẳng xa, cô hỏi: “Đợi cái gì?”
Vừa nói dứt lời, bỗng toàn bộ đèn trong căn phòng vụt tắt, tất cả chìm vào bóng tối, Anna gắt lên: “Sao lại tắt hết đèn đi thế này?”
Viên vệ sỹ không đáp lời, màn hình chiếc ti vi LCD treo giữa nhà, đối diện với hàng ghế sô pha bỗng sáng lên một màu xanh trống rỗng, trở thành nguồn sáng duy nhất trong căn phòng tối tăm này. Dán mắt vào màu xanh u tối giữa không trung ấy, bất giác Tô Tiểu Lương nheo mắt lại, cô chợt nghĩ một khả năng, Vu Chấn và Dương Duệ rất có thể không có mặt trong tòa biệt thự này. Có vẻ như lát nữa, họ sẽ xuất hiện trong chiếc ti vi tự dưng bị bật lên đột ngột này.
Màu xanh vô nghĩa trên màn hình chuyển sang màu xám xịt nhiễu mắt, rồi phát ra những âm thanh hỗn độn. Rất nhanh sau đó, màn hình chuyển sang một màu đen tăm tối, không nhìn thấy bất kỳ thứ gì nữa.
Mấy phút chờ đợi sau đó tưởng như kéo dài đến vô tận, như đang ngồi dưới hầm băng, Tô Tiểu Lương dán chặt mắt vào màn hình chiếc ti vi, ngay cả chớp mắt cũng không dám chớp.
Chớp một cái, màn hình hiển thị đã bắt đầu có sự thay đổi, trên đó bắt đầu xuất hiện một căn phòng tăm tối, trên bức tường trắng trơn không có gì để đoán định hết. Chính giữa căn phòng có đặt một chiếc ghế da kiểu nằm màu đen, dưới chân ghế bên phải có đặt một cái bát sứ trắng toát cổ quái, phía trên là một một người đàn ông bị trói chặt tay chân và bị bịt mắt bằng mảnh vải màu đen. Là chiếc áo sơ mi màu xám bạc và chiếc áo khoác màu xanh ngọc của Dương Duệ. Người đàn ông đó chính là Dương Duệ. Anh đang nằm im bất động trên chiếc ghế đó, không có bất kỳ phản kháng nào, như thể đang chìm đắm trong một giấc ngủ say.
“Duệ…”
“Dương Duệ…”
Tô Tiểu Lương và Anna cùng đồng thanh gọi tên anh, trái tim hai cô đều như đang bị treo lơ lửng giữa không trung, khóe mắt đồng thời nóng bừng.
Mấy phút sau, có tiếng Vu Chấn cất lên bên trong căn phòng:
“Tô tiểu thư, lại gặp nhau rồi. Nói thẳng nhé, tôi biết cô và Dương Duệ yêu nhau say đắm lắm, nói thật thì tôi cũng rất ngưỡng mộ hai người. Vì thế, hôm nay tôi có một trò chơi để kiểm tra xem rốt cuộc hai người yêu nhau nhiều đến thế nào. Không biết cô đã nghe nói đến cách thí nghiệm này bao giờ chưa, lấy dao cắt cổ tay, rồi cho máu nhỏ giọt, nhỏ giọt xuống một dụng cụ, như vậy, người ta có thể nghe rõ tiếng “tóc, tóc” của máu nhỏ giọt xuống…”
“Daddy, ba điên rồi sao, con không cho ba làm như thế!”
Anna tuột tay làm rơi cốc nước xuống sàn nhà, nước đổ ra lênh láng.
Mặt cắt không một giọt máu, ánh mắt cô ngập tràn nỗi sợ hãi đến tột độ.
Không biết Vu Chấn đang trốn ở chỗ nào mà ông ta có thể nghe được rất rõ những gì diễn ra trong này, ông ta nghiêm giọng nói: “Anna, im miệng! Người mà Dương Duệ yêu là Tô Tiểu Lương, xưa nay trong trái tim nó không hề có con. Loại người này, Daddy không thể tha thứ cho được!”
“Ba làm như vậy, nhưng ba có nghĩ xem cảm nhận của con khô