Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342016
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2016 lượt.
hồn của cô.
“Xin cô hãy rời khỏi anh ấy.” Anna đau đớn, gằn lòng nói rõ ràng từng từ, từng chữ.
Tô Tiểu Lương chết lặng, toàn thân cô cứng đờ như hóa đá, nhưng rồi cô nhanh chóng đáp lại bằng giọng quả quyết:
“Không, tôi sẽ không rời khỏi anh ấy.”
“Tôi đề nghị cô hãy rời khỏi anh ấy!”
Không còn đường lui, Anna dùng ngữ điệu như đang ra lệnh, khóe mắt đẫm lệ của cô như hiện lên dòng chữ quyết không lùi bước.
Có lẽ, cô ấy đã âm thầm nói trong lòng câu nói này rất nhiều lần, chỉ là chưa có đủ dũng khí để nói ra thôi.
Sự quả quyết của cô ấy bất giác làm Tô Tiểu Lương cảm thấy kinh hãi xen lẫn đau khổ, đồng thời cô cũng đoán ra, thực ra đây là điều mà Anna đã muốn nói ra từ rất lâu rồi, điều luôn luôn ám ảnh trong đầu óc cô ấy.
“Có thể trong mắt cô tôi là người phụ nữ không có lòng tự trọng, nhưng, rất xin lỗi, tôi không thể rời khỏi Dương Duệ.”
“Cô yêu anh ấy, tôi không hề nghi ngờ gì về điều này, thậm chí là tôi còn cảm thấy cô yêu anh ấy nhiều hơn cả tôi. Lần trước khi gặp nhau cô có nói, nếu như là tình yêu đích thực thì không nhất thiết phải trói buộc anh ấy bên mình cả đời. Chính vì những câu nói của cô, tôi đã muốn tác thành cho hai người. Người Dương Duệ yêu là cô, thì có lý do gì tôi lại không lùi bước? Nhưng thật tiếc, tôi không chết được. Nếu như cô không từ bỏ, anh ấy sẽ chết, chẳng lẽ cô vẫn kiên quyết muốn tiếp tục sao? Nếu cô thực sự yêu anh ấy, tại sao lại nỡ lòng để anh ấy chết?”
Tràng lý lẽ của Anna làm Tô Tiểu Lương mất hết sức kháng cự, cô cảm giác hình như mình đang dần lùi bước trong vô thức.
Thậm chí, mỗi bước chân của cô đều thấm đẫm máu tươi.
“Không, tôi không thể…”
Anna thu vội ánh mắt thuyết phục Tô Tiểu Lương lại, cô thở dài nói: “Người Trung Quốc có câu “thề nguyền sống chết”, thực sự tôi không hiểu tại sao lại cứ phải thề nguyền sống chết cùng nhau? Đổi lại nếu là tôi, nếu có cơ hội để người mình yêu được sống tiếp, tôi chấp nhận đánh đổi bằng mọi giá, người ấy còn sống ở trên đời thì cuộc đời vẫn đẹp biết bao, khi đã chết rồi thì chẳng còn gì nữa, có chăng thì chỉ là một đống tro tàn. Chỉ có tiếp tục sống sót ở trên đời, người mình yêu được tiếp tục sống ở trên đời, thì tình yêu mới có thể kéo dài tiếp được.”
“Trên đời nguyện làm chim liền cánh, dưới đất nguyện làm cây liền cành, sống chết thì có ý nghĩ gì?”
“Sống chết với bản thân mình có thể không có ý nghĩ gì, nhưng nếu phải tận mắt chứng kiến người mình yêu phải chết, cô có thể thờ ơ như vậy được không?”
Mặt mũi tối sầm lại, Tô Tiểu Lương cảm thấy tất cả những cảm xúc thường ngày cô cho là đẹp đều đang mang thứ màu u ám.
Phải thừa nhận rằng, phải dũng cảm lắm mới có thể làm được chuyện đôi lứa thề nguyền sống chết, nhưng như lời cô ấy nói, nếu đôi nào cũng chết cùng nhau, vậy thì tình yêu sẽ đi đâu?
Liệu có thể thờ ơ mà đứng nhìn người mình yêu chết đi không?
Nhưng mà, làm sao tôi có thể từ bỏ Dương Duệ đây, làm sao có thể làm được điều đó?
Tiến thoái lưỡng nan, bất luận là có sa chân đi đường nào đi nữa, đều rất nguy hiểm.
Nhìn cô không nói không rằng, ngây người như khúc gỗ, khuôn mặt đầy quả quyết của Anna hơi dãn ra, đột nhiên mà cũng rất tự nhiên, cô vòng tay ôm lấy Tô Tiểu Lương. Cái ôm này thật kỳ quái. Hai người họ giống như một đôi bạn gắn bó keo sơn, lúc này đều đang có quá nhiều ấm ức, tủi hổ muốn được giãi bày, có dùng lời nói cũng không thể an ủi lẫn nhau được, chỉ có thể nhờ đến động tác ấm áp và nguyên sơ nhất thôi.
Chỉ có điều, giữa hai người, ai có thể an ủi được ai đây?
Nửa như đang cầu nguyện, nửa như muồn thề thốt, Anna khẽ nói:
“Tô Tiểu Lương, có thượng đế làm chứng, tôi bảo đảm với cô sẽ yêu anh ấy cả đời. Tôi không mang được hạnh phúc đến cho anh ấy, nhưng nhất định sẽ mang được niềm vui đến cho anh ấy!”
“Tôi không cần lời bảo đảm của cô, không cần.”
Những lời thủ thỉ của Anna có khác gì sét đánh bên tai cô đâu, Tô Tiểu Lương bất chợt đẩy Anna ra, lắc đầu nguầy nguậy.
“Cô…” Đồng thời Anna cũng lắc đầu theo, rồi cô rủ đôi mắt đáng thương xuống. “Được rồi, chuyện hai người muốn sống chết cùng nhau, tôi không thể can dự. Tôi cũng xin bảo đảm là mình sẽ cố gắng cầu xin Daddy, mong thượng đế phù hộ cho hai người!”
“Cảm ơn!”
“Không cần khách sáo vậy.”
Thế rồi, cả hai bắt đầu dãn xa khỏi nhau, mỗi người ngoảnh ra mỗi ô cửa nhìn ra ngoài, cùng gặm nhấm nỗi đau của riêng mình.
Nửa tiếng sau, xe tới chân núi vùng Tây Giao. Vệ sỹ của Anna đã có sự chuẩn bị từ trước, vội vàng xuống xe, mở cửa cho hai người, rồi lập tức đưa họ lên núi theo con đường lớn. Đường núi ở đây không dốc lắm, đi lên cũng không quá mất sức, chỉ có điều, trong màn đêm tăm tối này, thỉnh thoảng lại vọng đến những tiếng kêu rợn người của con chim nào đó trong rừng cây tối om sâu thăm thẳm, làm cho những cơn gió ở đây trở nên lạnh lẽo hơn bất kỳ nơi nào. Mấy người họ nhanh chóng đến trước một biệt thự đứng cô lập giữa rừng, hình như tòa nhà này có kiến trúc kiểu hình tròn, không gian xung quanh vắng lặng tựa như đang trở về giữa châu u trời trung cổ. Rõ r