Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342081
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2081 lượt.
cửa sổ trên lầu đối diện với hướng em đứng, ông ta kéo anh ra khu vực phía sau đó. Anh tưởng rằng đang trong cơn kích động cực độ như vậy ông ta sẽ không nhớ tới bịch thuốc nổ gỡ trên người em xuống, nhưng khi kéo anh đi đồng thời ông ta vẫn nhấc bịch đó theo. Khi ra tới ban công, ông ta cầm dao bắt anh đứng lên trên lan can, vì khi đó bịch thuốc nổ rất có khả năng sẽ phát nổ làm tan xác cả hai nên anh không dám phản kháng lại. Sau đó, ông ta đưa điện thoại cho anh, yêu cầu anh gọi điện nếu không sẽ châm ngòi thuốc nổ ngay lập tức...”
“Anh đã bấm số để kéo dài thời gian phải không?”
“Người hiểu anh chỉ có em”. Cúi đầu nhìn Tô Tiểu Lương khẽ mỉm cười, Dương Duệ ôm cô đi về phía ghế sofa: “Anh ấn bừa mấy số, giả như đang gọi điện thoại chứ thực tế là đang tính xem nên nhảy xuống từ chỗ nào là tốt nhất, dẫu sao anh cũng không hoàn toàn chắc chắn chỗ thuốc nổ trên người mình có phát nổ hay không. Cừu Đại Hải cũng rất thông minh, ông ta nhanh chóng nhận ra anh đang giả vờ, cũng leo lên lan can, không nói thêm bất cứ điều gì, không chút do dự mà châm lửa ngòi nổ để kết liễu cả hai. Trời quá tối, anh không thể nhận định được có phải ông ta đang dọa dẫm hay không, chỉ duy nhất một ý nghĩ vụt qua đầu, hi vọng may mắn sẽ đến với mình, anh giơ một chân lên đá vào cánh tay đang đánh bật lửa của ông ta, đồng thời tung người nhảy xuống phía dưới”.
Cảnh tượng tối đen ghê rợn phía dưới khi anh nhảy xuống đó lại tái hiện lại trước mắt Dương Duệ, như trở về từ cõi chết, Dương Duệ vẫn còn nguyên cảm giác mình được tái sinh như thế nào.
Nhìn họ ngồi bên nhau, thầm thì nói chuyện, thỉnh thoảng lại mỉm cười, Trịnh Phàn đang bưng một bát cháo hoa, bỗng thấy trong lồng ngực lại âm ỷ dấy lên một cơn đau.
Chỉ có điều cơn đau này không tấn công dạ dày, mà là trái tim anh ta.
Nghe đồn ở thành phố Z có ngôi chùa Đại Giác Tự rất nổi tiếng, vì đã quyết định tạm thời vẫn ở lại đây nên họ đến đó thăm quan một chuyến.
Trên đường đi, Dương Duệ có nhận một cuộc điện thoại, người gọi là ai anh không đả động đến nhưng có nỗi lo âu thoáng vụt qua trên trán anh.
Biến đổi khác thường đó tuy rất nhỏ nhưng không qua được mắt Tô Tiểu Lương, cô muốn lên tiếng hỏi nhưng không biết bắt đầu thế nào,
Đưa ánh mắt nhìn ra xa, ngôi chùa Đại Giác Tự mang dáng dấp cổ xưa trang nghiêm vô cùng trong màu vàng lúc thâm trầm cổ kính. Từ nơi tôn kính đó, hương khói bốc lên nghi ngút, khách hành hương lũ lượt đổ về. Không gian cổ kính cao vút tầng mây như đã cảm nhiễm cái xanh mướt của một buổi sáng sớm tinh mơ chưa kịp ráo nước. Nơi sân chùa sạch sẽ không một hạt bụi, một tòa bảo tháp chín tầng cao vút đứng sừng sững giữa đất trời. Màn sương mù ảm đạm dần tan biến, vừa được một trận mưa rào to gột rửa sạch sẽ giờ đây bầu trời phía trên đang vận động để phô bày tấm áo màu xanh trong trẻo đặc trưng của mình. Trong bầu không khí trong lành như vừa được làm mới hoàn toàn thoang thoảng lan tỏa hương thơm của hoa sen, Dương Duệ khấn vái trong điện xong liền dẫn Tô Tiểu Lương ra gốc đa phía trước tòa bảo tháp ở sân sau ngồi nghỉ. Dưới bóng râm rậm rạp của cây đa già cội với cành lá sum sê tươi tốt, tiếng Kinh Phật bay lượn trong không gian như những sợi tơ vô hình, nhắm mắt lại để lắng nghe, ai cũng sẽ thấy lòng mình vô cùng tĩnh lặng, trong sáng tựa làn nước.
Mười ngón tay không còn đan chặt vào nhau nữa, ngẩn ngơ nhìn nụ cười đẹp hiền hòa và khuôn mặt tinh tế của người con gái đang ngồi bên cạnh, yêu thương chan chứa trong trái tim của Dương Duệ bỗng dâng trào mãnh liệt.
Có một giai đoạn nào đó, anh từng nói với mình rằng, chẳng qua đây chỉ là một cuộc tình, chịu khó bỏ ra chút nước mắt tống khứ hết đau khổ đi rồi đời sẽ chẳng có gì khác đâu. Thế nhưng, thời gian sáu năm đã chứng minh kiểu suy nghĩ đó chỉ là một hình thức tự trấn an bản thân khi quá túng quẫn mà thôi. Nỗi băn khoăn nặng nề về những gì Tô Tiểu Lương đã nói cứ quanh quẩn trong đầu, nhưng vì không muốn phá sự yên lặng tuyệt đẹp này nên anh chần chừ mãi một lúc lâu rồi mới đắn đo lên tiếng: “Nhóc, Tiểu Lãng đã từng đến gặp anh một lần”.
Đôi con ngươi đen nhánh đang ngước lên nhìn tòa bảo tháp cao vời vợi của Tô Tiểu Lương thu lại và ngưng tụ ngay lập tức, cô liền ngoảnh đầu lại, mái tóc khẽ hất lên:
“Bao giờ vậy? Đã nói chuyện gì? Thái độ... thái độ của nó không được hay lắm phải không? Nó chỉ là một đứa trẻ...”
Tận mắt dõi theo những biến chuyển của Tiểu Lãng từ khi còn là một đứa trẻ nhút nhát chỉ run rẩy sợ hãi đứng trong góc cho đến khi trở thành một thanh niên ngang tàng và sống rất nội tâm, có những lúc Tô Tiểu Lương cảm thấy cậu em mình che giấu suy nghĩ và tình cảm rất sâu kín nhưng nói chung cô vẫn hiểu nó. Việc nó một thân một mình đi tìm Dương Duệ chắc chắn là vì nghĩ cho mình nên e là có hành vi cư xử không được đúng mực.
Dễ dàng nhận ra sự căng thẳng trong câu nói của Tô Tiểu Lương, sự lo âu trong lòng Dương Duệ lại tăng thêm một phần - có lẽ là một thứ trực giác rất khó giải thích, từ đầu đến cuối anh luôn có cảm giác rằng trong đáy lòng Tô Tiểu Lã