Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342090
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2090 lượt.
âu rồi. Anh không muốn sự miễn cưỡng của cô, trong bất kỳ thời điểm nào và bất kỳ hoàn cảnh nào. Không còn là cô thiếu nữ chưa từng trải chuyện đời, Tô Tiểu Lương dễ dàng nhận ra ánh mắt nóng hổi và ham muốn tột độ đang bị khắc chế hết sức của Dương Duệ. Đồng thời cô cũng nghe thấy rất rõ tiếng nói của tâm hồn cất lên từ nơi sâu thẳm nhất trong lòng mình rằng, trên tất cả, người đàn ông này chính là tình yêu trọn đời của cô.
Nên thuận theo cảm xúc mà đi tiếp hay để lý trí bóp chết với nỗi day dứt rằng không nên tồn tại suy nghĩ như vậy?
Tôi không biết, càng không biết phải suy nghĩ thế nào mới tìm được câu trả lời rõ ràng.
Nhìn Dương Duệ đã đi đến cửa phòng, bỗng nhiên cô cảm thấy tất cả mọi cảnh tượng trước mắt bắt đầu trở nên lạnh lẽo như đóng băng, đang ngồi quỳ gối trên giường thở những hơi thở thật dài, bất chợt cô có một hành động mà chính bản thân cô cũng không ngờ tới.
Lao vội xuống giường bằng đôi chân trần, Tô Tiểu Lương chạy đến ôm chầm lấy tấm lưng của Dương Duệ, trăm triệu lời nói hay suy tư lúc này đều trở thành hư không trống rỗng hết. Toàn thân Dương Duệ bỗng chốc cứng đờ, bàn tay đang đặt trên nắm cửa chầm chậm thu lại, anh quay người lại. Bốn mắt nhìn nhau đắm đuối, không ai nói một lời, hơi thở và cảm xúc của giây phút này đều đã ngấm sâu vào tận đáy lòng cả hai người, sự im lặng chiếm lĩnh và chiến thắng hết thảy mọi âm thanh. Trong giây phút trôi nổi bồng bềnh lên xuống không rõ ràng này, nhịp tim cô tăng tốc chóng mặt, mắt khẽ khép lại cùng nụ hôn cháy bỏng thân quen, cô không sao xác định được phương hướng hiện tại, chỉ biết đi theo tiếng gọi của người đàn ông đứng trước mặt trái tim đang dâng trào, nơi đó có ký ức, có niềm vui cả hai từng trải qua và có cả tình yêu vĩnh cửu không bao giờ tắt của họ nữa.
Tình yêu tìm đến nơi sâu đậm nhất, hai người họ như hai con cá quấn quýt mãi bên nhau không rời. Tô Tiểu Lương cho tay lên, chạm vào những hạt nước mắt nóng ấm nơi khóe mắt Dương Duệ, cô chỉ nghe thấy anh nói rằng:
“Nhóc ơi, em thật đẹp. Nếu giây phút này phải tan thành mây khỏi anh cũng cam lòng”.
“Nếu giây phút này phải tan thành mây khói em cũng cam lòng”.
Lưu luyến như dòng nước, hừng hực như ngọn lửa, nước và lửa hòa vào nhau chính là sự gần gũi và kết hợp quá liều mạng.
Sự kết hợp là một vườn hoa rộng lớn đua nhau khoe sắc, là tình yêu không thể quay đầu và cũng là trò chơi xoay chuyển mây mưa của số phận.
Khi tia sáng ban mai đầu tiên xuất hiện, Dương Duệ tỉnh giấc, Tô Tiểu Lương đang nằm trong lòng anh vẫn đang say giấc.
Mỉm cười và đặt lên môi cô một nụ hôn chào buổi sáng, một tiếng thở nhẹ đầy mãn nguyện đi qua làn môi Dương Duệ: Sáng sớm mỗi khi thức giấc được nhìn thấy khuôn mặt đang say giấc của người con gái mình yêu thương là mộng tưởng anh ấp ủ từ rất lâu rồi và cũng cách biệt trong thời gian quá dài. Cúi xuống nhìn vết tích để lại sau vụ đêm qua, anh đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt ve chúng. Người hiền lành như cô ấy, mềm yếu như cô ấy, trong thâm tâm luôn tuân thủ những quy tắc đạo đức hết sức nghiêm túc, nếu phải đi ngược lại chúng e là tâm cô khó yên. Nếu như không phải xảy ra vụ việc của Cừu Đại Hải này, có lẽ sẽ chẳng bao giờ có chuyện cô ấy đến với mình trước khi giải quyết dứt điểm xong quan hệ hôn nhân với Anna đâu.
“Nhóc ơi, lần này nhất định anh sẽ không rời xa em nữa đâu, sẽ không bao giờ. Đợi kết thúc hết mọi chuyện bên đó rồi chúng ta sẽ lập tức kết hôn...”
Có tiếng thì thầm khe khẽ bên tai, Tô Tiểu Lương hé đôi mắt lơ mơ đang ngái ngủ ra, nửa tỉnh nửa mê nhìn vào ánh mắt sâu rộng như đại dương trên mặt mình hỏi: “Anh nói gì thế?”
“Xin lỗi, anh làm em thức giấc?” Chỉnh lại tư thế của mình để cô nằm thoải mái hơn, Dương Duệ dịu dàng nói tiếp:
“Đợi mọi chuyện kết thúc, chúng ta sẽ lập tức kết hôn nhé, được không?”
Đang mải miết đắm chìm trong nỗi niềm hân hoan và phấn khích lấy lại được những gì tưởng đã mất đi, Dương Duệ hoàn toàn không để ý thấy ánh mắt trống rỗng của Tô Tiểu Lương đã trở nên lạnh lẽo từ lúc nào.
Nếu như đêm qua đổi lại được một sự xung động khi tình yêu đạt đến cao trào sâu đậm nhất, sự quấn quýt quyến luyến ấy tựa như một giấc mơ yêu kiều thướt tha vô cùng, đến khi tỉnh dậy khỏi cơn mơ, vẫn còn có thể bịn rịn tiếc nuối những xung động đó sao? Nhớ lại năm đó chính mình đã ngấu nghiến hận người đàn bà tên Lý Y Nhân vô duyên vô cớ xuất hiện phá vỡ hạnh phúc gia đình cô như thế nào, chẳng lẽ lại đi theo vết xe đổ của bà ta? Kể cả coi như xưa nay Dương Duệ chưa từng yêu Anna, chuyện ly hôn liệu có đơn giản như vậy không, tại sao bao lâu rồi mãi vẫn chưa giải quyết xong? Làm kẻ thứ ba chen chân vào cuộc hôn nhân của người khác liệu có tư cách để mong ước cao sang một cuộc hôn nhân được thế tục thừa nhận không? Vô vàn mối suy tư cùng nhau tấn công vào não cô, đột nhiên Tô Tiểu Lương bừng tỉnh.
Giơ tay với lấy chiếc váy ngủ mắc trên thành đầu giường, cô khoác nó lên người với vẻ mặt vô cảm, lãnh đạm nói: “Em rất xin lỗi về chuyện đêm qua”.
Câu nói lạnh lẽo như băng của cô bỗng làm Dương Duệ ng