Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342323
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2323 lượt.
lòng Giản Minh mới rơi xuống đất.
Quay lại bệnh viện đúng vào giờ ăn trưa, La Thế Hoa không có trong phòng bệnh, Lăng Lệ mặc áo blouse trắng ngồi canh Đông Đông truyền nước, Lăng Lệ nói với Giản Minh, “Cô La vừa mới đi khỏi đây, quay về đài truyền hình xử lý công việc, cô ấy nói với anh chiều nay ghé qua lại.” Anh đang đọc truyện cố Andersen cho Đông Đông nghe, không phải câu chuện “Người con gái biển cả”, cũng không phải câu chuyện “Nàng tiên tí hon”, mà là một đoạn trong câu chuyện “Ngôi nhà cũ”, cho dù kể chuyện cho một đứa trẻ đang tạm thời không có phản ứng gì, cũng không kể qua loa, anh chuyển những từ ngữ thường dùng trong văn viết thành những từ ngữ thông dụng, dễ hiểu, giọng nói của anh thật hay, chậm rãi êm dịu, trong sáng tình cảm, giống như có thể làm cho người khác cam tâm tình nguyện chìm đắm vào trong đó, không sợ thời gian trôi qua… Giản Minh khẽ thở dài, anh cứ lãng phí thời gian với cô như thế, khó tránh khỏi việc phụ bạc lại quãng thời gian đẹp đẽ của mình.
Vị bác sĩ bên kia không hiểu vì sao lại biết trong lòng Giản Minh đang rối như tơ vò, tỏ ra tự nguyện, “Giản Minh, anh đói rồi, chắc em cũng chưa ăn cơm phải không?”
“Dạ chưa.” Giản Minh nói, “Em qua căn tin mua cơm, anh muốn ăn gì?”.
“Anh cũng đang định hỏi em đây, muốn ăn gì nào? Anh sang căn tin mua.” Lăng Lệ lại sắp xếp cho cô, “Ăn xong em ngủ một chút đi, đêm hôm qua em không ngủ chút nào. Đúng rồi,” anh đưa cho Giản Minh một bì thư, “Cô La bảo anh đưa cho em.”
Giản Minh hỏi ngay, “Là cái gì thế?”.
Lăng Lệ thật thà không dám nói dối, “Không biết, anh không mở ra xem.” Đi ra ngoài mua cơm, trước khi đi còn thân mật trao cho Đông Đông một cái hôn “tạm biệt”, “Cậu bé đẹp trai, ngoan nhé, chú đi ra ngoài mua thức ăn, cháu giúp chú trông coi mẹ nha. Ừ, ngoan quá.”
Giản Minh bóc bì thư ra, bên trong là một tấm chi phiếu tiền mặt, ba trăm vạn, người chi trả là Tô Mạn. Giản Minh ôm lấy trán, bà La, bà làm ơn đừng để âm hồn bà luẩn quẩn mãi nơi đây nữa được không? Tại sao không tự động cút ra khỏi tầng khí quyển đi? Cứ ép uổng mình ở lại trái đất, đâu có thích hợp với cuộc sống cao quý của Tô Mạn? Cô ta nên di dân lên mặt trăng học hỏi chị Hằng Nga cô đơn trên ấy đi.
Cô tìm số điện thoại của Thế Hoa, “Sáng nay Tô Mạn có đến sao?”
Thế Hoa đáp, “ Không, là mẹ của Tô Mạn, bác Tô có đến, đưa cho em tấm chi phiếu đó.”
Giản Minh chẳng còn hơi sức đâu để nói nhiều, “Có yêu cầu gì không?”.
Thế Hoa cũng thẳng thắn, “Nói khách sáo đủ kiểu, cũng có nói cảm thấy áy náy trong lòng, nhưng quan trọng hơn cả là muốn chị đừng đi tố cáo con gái bà ấy thật, bà ấy nói Tô Mạn dạo này gặp quá nhiều tai họa, muốn chị giơ cao đánh khẽ, cho cô ấy một đường sống.”
Giọng điệu của Giản Minh có chút mỉa mai, “Dùng ba trăm vạn để mua sự bình an sao? Hay là mua sự bình yên trong tâm hồn?”
“Cả hai.” Hình như Thế Hoa đang ngậm cái gì đó trong miệng, nhóp nha nhóp nhép, “Giản Minh, chị nghĩ thế nào?”.
Giản Minh mỉa mai hơn nữa, “Tham lam quá đấy, ba trăm vạn mua hai thứ, thậm chí không thèm xin lỗi, đưa ra một cái giá hỏi xem chị có đồng ý hay không?”.
“Thế chị có dự định gì không? Đi tố cáo chị ta thật à?”.
“Bây giờ chị vẫn chưa có tâm trạng để suy nghĩ về việc đó.”
“Cứ từ từ mà suy nghĩ.” Thế Hoa nói, “Em cũng chỉ nói sẽ chuyển giúp chi phiếu của họ cho chị, chứ chưa đồng ý với họ điều gì cả.”
“Chị biết.” Giản Minh cầm chắc lấy chi phiếu, cằn nhằn Thế Hoa, “Đã nói buổi trưa ở lại ăn cơm với chị, tại sao lại cho chị leo cây thế này?”.
Thế Hoa đùa, “Em không muốn làm kỳ đà cản mũi đâu ạ, tạo cơ hội cho hai anh chị ở bên nhau, hơn nữa bên em quả thực có việc cần phải xử lý, đợi lát nữa xong việc em sẽ qua chơi với Đông Đông.”
Buổi chiều, khi Thế Hoa đến thì Đông Đông lại ngủ rồi, Giản Minh nhờ Thế Hoa giúp cô chăm sóc cho Đông Đông, còn cô vội vàng đi tiếp. Cô gửi tin nhắn cho La Thế Triết, ngồi ở quán cà phê gần ngân hàng La Thế Triết quản lý chờ anh.
Rất nhanh, La Thế Triết đến nơi hẹn, vội vàng, hấp tấp ngồi xuống, “Giản Minh, Đông Đông có chuyện gì sao?”.
“Không phải, trước mắt tình hình của Đông Đông vẫn rất tốt, là tôi có việc.” Giản Minh đập chi phiếu trước mặt bàn La Thế Triết đang ngồi, “Nghe nói đây là tiền mà bà xã anh muốn mua sự bình an và bình yên trong tâm hồn, phiền anh chuyển lại cho bà xã anh, xin lỗi, tôi không nhận.”
La Thế Triết nhìn tấm chi phiếu, “Việc này anh không hề biết.”
Giản Minh đáp, “Tôi không để ý anh biết hay không biết, chỉ muốn anh chuyển lại cho chị ta.” Quẳng lại câu nói, cô đứng dậy định đi.
“Đợi đã, chúng ta nói chuyện một chút.” La Thế Triết ngăn Giản Minh lại, “Em không lấy ba trăm vạn này sao?”.
“Cho tôi một lý do để nhận.”
La Thế Triết cực kỳ bình tĩnh phân tích cho vợ cũ của mình nghe, “Bởi vì hướng đầu tư của gia đình Tô Mạn xảy ra sai sót, nên vốn lưu động nảy sinh ra vấn đề, hậu quả khôn lường, e rằng sẽ bị phá sản hoàn toàn. Giản Minh, giả sử gia đình Tô Mạn phá sản, cho dù em có đi tố cáo cô ấy, cũng chưa chắc đã lấy được ba trăm vạn này. Nếu nh