Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342545
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2545 lượt.
inh lại nói cạnh nói khóe, “Độ tuổi này của cháu, con cái chắc cũng lớn như Đông Đông rồi nhỉ?”.
Lăng Lệ vẫn rất thật thà, “Chưa có con ạ, mấy năm kết hôn vẫn chưa sinh con.” Liếc nhìn sắc mặt của cha mẹ Giản Minh, “Cháu vừa ly hôn cách đây không lâu.”
Giản Minh muốn nâng ly thêm một lần để cắt ngang, Lăng Lệ ra dấu dưới bàn, nắm lấy một tay cô, đồng thời ánh mắt ra hiệu cho cô bảo chẳng sao. Cái chẳng sao đó, không miễn cưỡng, rất chân thành, càng như thế thì Giản Minh càng cảm thấy không chịu nổi. Cô kiếm cớ, “Con vào nhà vệ sinh một chút.”
Giản Minh trốn trong nhà vệ sinh gọi điện thoại cho phòng hậu cần của Lăng Văn mượn xe, trong khoảng thời gian làm việc ở Lăng Văn, để chăm sóc Văn Quyên, bởi vì thường xuyên sử dụng xe, Giản Minh quen thân nhất với bộ phận hậu cần trong công ty, biết được quy trình của họ. Trao đổi với bộ phận hậu cần, mượn xe mượn tài xế, đến đại lý bán vé tàu mua hai vé tàu về quê cha mẹ trong thời gian gần nhất, sau đó tìm mua hai chai rượu vang ngon rồi mang đến cho cô luôn, tiền rượu tiền xăng tiền làm thêm, cho cô mượn trước, đợi sau này sẽ trả lại. Bộ phận hậu cần vui vẻ đồng ý, Giản Minh là người Văn Quyên rất tin tưởng, mà Văn Quyên lại là rường cột tinh thần của Lăng Văn, bộ phận hậu cần sẽ nể mặt.
Phải công nhận rằng, khả năng phán đoán của mình còn kém một chút, Giản Minh tự đoán rồi cũng tự tỉnh ra, trong thời gian cô thi, nếu như cha mẹ chăm sóc Đông Đông, tạm thời không biết có thích hợp không nữa, chỉ nói về Lăng Lệ, theo tính cách của anh, cho dù Đông Đông chỉ là một đứa bé không quen không biết, được anh chữa bệnh, chắc chắn anh cũng đến thăm hỏi một hai lần, huống hồ gì, anh đang chờ đợi cô? Không thể nào không đến thăm Đông Đông. Nhưng chỉ cần Lăng Lệ xuất hiện, cha mẹ cô sẽ nhìn anh như thể con rể tương lại, không ngừng bắt bẻ, thậm chí đưa ra yêu cầu gì đó với anh. Về phía Lăng Lệ, chưa chắc anh sẽ để ý những việc đó, thậm chí, sẽ có thể đối xử rất chân thành, cố gắng làm hai cụ vui lòng, hy vọng được hai cụ chấp nhận, nói không chừng, anh còn mộng tưởng rằng, dưới sự cố gắng của anh, cả nhà sẽ được ở bên nhau vui vẻ và hòa thuận.
Nhưng Giản Minh biết rõ rằng, trừ phi Lăng Lệ lôi anh trai Lăng Khang ra, nếu không trước mặt cha mẹ, Lăng Lệ sẽ không có giá gì lắm, đây là điều mà Giản Minh không muốn nhìn thấy. Bởi vì trong mắt cô, giá trị của Lăng Lệ độc nhất vô nhị, bất kể thứ gì cũng không thể nào sánh được. Lăng Lệ không cần phải vì cô mà để bị cha mẹ cô chà đạp, đúng là như thế, chính là từ này, chà đạp, cô không cho phép! Để cha mẹ quay về, thà rằng cô không thi cử, thà rằng cô vứt bỏ mọi thứ, cũng không muốn Lăng Lệ phải hứng chịu tội tình này. Một người vợ cũ Phương Nam, vì cổ phần của công ty anh trai, cô ấy đã lãng phí thời gian tám năm quý báu của anh, chẳng nhẽ lại có một cô Giản Minh tiếp tục tiêu hao nửa đời còn lại của anh sao? Từ nhà vệ sinh đi ra, Giản Minh đến quầy thu ngân quẹt thẻ, thanh toán bữa cơm này.
Quay trở về phòng riêng, Lăng Lệ đang định rót rượu cho cha, đang muốn nói điều gì đó, Giản Minh ngăn lại, “Cha, mẹ, con đã nhờ người mua vé tàu về quê cho cha mẹ, đợi lát nữa con tiễn cha mẹ ra ga tàu.”
Cha mẹ Giản Minh và Lăng Lệ đều sững người, sững sờ một lúc, cha Giản Minh mới hỏi, “Vì sao thế? Sáng sớm con gọi điện thoại bảo cha mẹ đến, giờ lại tiễn cha mẹ về nhà là sao?” Ông đập mạnh ly rượu xuống bàn, “Con giỡn chơi với cha mẹ đó hả?”.
Giản Minh giơ ly rượu lên, “Cha, mẹ, đừng giận, con gái xin tạ tội, con xin uống cạn ly này.” Cô ừng ực uống hết ly bia, hy vọng có thể đè nén dòng máu đang sôi sục trong lòng cô. Sự thật là như thế, dòng máu sôi sục, đây là lần đầu tiên cô hiểu được bốn chữ thường dùng trong tiểu thuyết kiếm hiệp này, rốt cuộc có nghĩa gì.
Lăng Lệ há miệng rất to, muốn ngăn Giản Minh lại nhưng không kịp.
Giản Minh đặt ly bia xuống, “Cha, mẹ, Đông Đông là trách nhiệm của con, khó khăn như thế nào đi chăng nữa con con cũng phải gánh lấy trách nhiệm đó, chứ không nên tạo thêm áp lực và gánh nặng cho cha mẹ. Con suy nghĩ rồi, nên để cha mẹ về thì hay hơn, xin lỗi, bắt cha mẹ đến đây một chuyến như thế này.” Nói một lúc, Giản Minh nhận được điện thoại của tài xế công ty, bảo xe đợi ở cửa. Giản Minh lại uống cạn ly nữa để tỏ lòng xin lỗi cha mẹ. Lăng Lệ vừa ra quầy thu ngân thanh toán tiền nhưng bất thành, quay lại phòng riêng, nhìn thấy Giản Minh như thế, anh ngầm nổi giận, “Tối nay em có hứng thú quá nhỉ? Muốn làm gì thế hả?”.
Giản Minh đùa, “Em muốn đẩy phòng bệnh của Đông Đông qua bên trái thêm vài mét, như thế sẽ được nhìn thấy công viên rồi.” Thả ly bia xuống, “Được rồi, chúng ta đi thôi.”
Trời mưa, anh lái xe của công ty Lăng Văn rất biết điều, cầm ô che cho cha mẹ Giản Minh lên trước. Giản Minh bảo cha mẹ ngồi trong xe chờ cô một lát, cô cầm ô tiễn Lăng Lệ, nói lời xin lỗi với anh, “Xin lỗi.”
Lăng Lệ hỏi, “Vì sao?”
“Em nghĩ chắc anh cũng đã hiểu.”
Lăng Lệ đứng bên cạnh xe mình, sắc mặt không vui, giọng điệu như oán hận, “Em sai rồi, anh chẳng hiểu gì cả.”
Giản Minh nhất qu