Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342319
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2319 lượt.
ư lần nguy hiểm này có thể vượt qua một cách an toàn, mối quan hệ xã hội của gia đình cô ấy sẽ vẫn rất vững mạnh, cho dù em có dốc hết toàn bộ sức lực, thậm chí là tính mạng cũng chưa chắc đã kiện thắng cô ấy.”
Giản Minh lạnh lùng nhíu mày, “Cho nên, kết luận?”.
La Thế Triết nói cực kỳ rõ ràng, “Kết luận chính là, ba trăm vạn này là số tiền em đáng được nhận, kiện cáo Tô Mạn chẳng hề có ý nghĩa gì cả.”
Giản Minh lại không vội đi nữa, bật cười, “Thứ nhất, tôi cảm thấy anh hiểu nhầm một việc, anh không nên tách anh ra mới phải, nếu như tôi muốn đi kiện, người bị kiện là anh và Tô Mạn, chứ không phải chỉ có một mình Tô Mạn. Thứ hai, anh định nghĩa việc kiện cáo này của tôi chỉ về mặt bồi thường tiền bạc, tôi nghĩ rằng đó là suy nghĩ của anh, không phải của tôi.”
Chắc La Thế Triết cảm thấy mình đang gặp một vị khách đến từ sao hỏa, nhẫn nại, “Giản Minh này, em hiểu sai rồi, đó không phải là suy nghĩ của anh, đa phần những người lôi nhau ra tòa, mục đích cuối cùng cũng chỉ vì tiền mà thôi, công bằng, chính nghĩa, làm nhục gì gì đó, cuối cùng cũng lấy tiền bạc ra để đo lường, tiền có phải là thứ xấu xa gì đâu, rốt cuộc em còn cố chấp điều gì nữa?”.
Giản Minh nhìn La Thế Triết chằm chằm, không nói năng gì nữa.
La Thế Triết vẫn nhẫn nại, tiếp tục khuyên nhủ, “Anh biết em không thích tiền bạc, quyền thế của anh, nhưng em cũng phải suy nghĩ một chút chứ, em đi tố cáo anh và Tô Mạn có tác dụng gì hay không, vì mục đích gì? Cho dù em có hy sinh cả tính mạng em, liệu có làm cho anh và Tô Mạn thân bại danh liệt không? Không bao giờ, có chăng chỉ thêm một mẩu tin mới cho xã hội trong những buổi trà dư tửu hậu mà thôi. Tin tức mới cũng có thời hạn của nó, chẳng bao lâu sau, mọi người sẽ quên hết, cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động, người nào việc đó. Hơn nữa, giả thiết chuyện làm ăn của gia đình Tô Mạn thất bại, em không cần phải tố cáo, cô ấy đã đứng dậy không nổi rồi, ngược lại nếu như tiền tài và thế lực của gia đình cô ấy vẫn còn vững mạnh, em đi tố cáo cũng bằng không.” La Thế Triết nhét chi phiếu vào trong tay Giản Minh, nắm lấy bàn tay của cô, giọng điệu nhẹ nhàng, “Đừng có ngây thơ nữa, Giản Minh, con người thích tiền bạc chẳng có gì là không tốt, môi trường sống của thế giới này vẫn luôn rất khắc nghiệt, sùng bái người giàu có, coi thường người khốn khó, nịnh hót kẻ có quyền thế cũng là một kết quả lựa chọn tự nhiên. Giống như trước đây, khi chúng ta ly hôn, không phải em cũng lấy của Tô Mạn tám mươi vạn sao?”.
Giản Minh bình tĩnh, nói rõ ràng, “Thế Triết, mặc dù chúng ta làm vợ chồng cũng được mấy năm, có điều hình như anh không hiểu tôi lắm, thực ra đáng nhẽ anh phải hiểu rõ nhất chứ nhỉ, khi tôi muốn làm một việc gì, từ trước đến nay chỉ hỏi bản thân mình có muốn hay không, có cần hay không, chứ không phải để ý đến việc có ích hay không, hay là có kết quả gì hay không? Nói thật với anh, tham tiền một chút chẳng có gì là không tốt, nhưng tôi nghĩ rằng, đây chính là câu trả lời cho câu hỏi vì sao, khi chúng ta ly hôn, tôi lấy của Tô Mạn tám mươi vạn, nhưng bây giờ lại từ chối ba trăm vạn. Bởi vì nếu tính toán theo kiểu tiền bạc trắng trợn như thế, anh đáng giá tám mươi vạn, nhưng con trai tôi là báu vật vô giá, lấy vàng cũng không đổi, ba trăm vạn ít quá, tôi không bán. Tô Mạn đừng có mơ chỉ dùng chút tiền ít ỏi này mà mua được sự bình an và thanh thản trong tâm hồn từ chỗ tôi. Bây giờ, anh đã hiểu chưa hả?” Đập tờ chi phiếu xuống trước mặt La Thế Triết lần nữa, “Trả cho Tô Mạn! Nói với cô ta, đừng có đến làm phiền tôi nữa.”
Nhìn thấy Giản Minh xách túi định đi, La Thế Triết bị cô đả kích đến nỗi gân xanh hai bên trán hằn lên, nói không suy nghĩ, “Bởi vì bây giờ cặp kè với nhị thiếu gia Lăng Lệ của gia đình Lăng Văn, cho nên mới ăn nói bạo dạn như thế phải không?”. Cất tấm chi phiếu, La Thế Triết đứng dậy, thái độ bỗng trở nên ngạo mạn, châm biếm, “Nhưng mà em đừng có ngốc nữa Giản Minh ơi, vợ cũ của Lăng Lệ là Phương Nam, đã mất khoảng thời gian là tám năm, cũng chẳng kiếm chác được chút lợi lộc gì từ phía Lăng Văn, em nghĩ rằng em được chắc?”.
Giản Minh kinh ngạc, “Cái gì”
“Phương Nam, vẫn luôn tơ tưởng đến cổ phần của công ty Lăng Văn, nhưng vợ chồng Lăng Khang cố sống cố chết giữ lấy tài sản của mình, đến cuối cùng Phương Nam chẳng được lợi lộc gì, mới tìm đến con đường lùi là Tiền Á Quân đấy chứ.” La Thế Triết hơi cúi người xuống, cố ý, “Sao thế? Lăng Lệ không nói cho em biết sao? Xem ra, anh ta không thành thật với em lắm nhỉ. Đến những việc này mà anh ta còn giấu em, em vẫn muốn đi theo anh tao sao?”
Vấn đề làm Giản Minh kinh ngạc không phải ở việc đó, cô hỏi chồng cũ, “Tại sao anh lại biết mấy việc này? Nằm trong phạm vi nghiệp vụ của anh sao?”.
La Thế Triết trốn tránh ánh mắt của Giản Minh, hậm hực, “Em ngốc không có nghĩa là anh phải ngốc theo em.”
Giản Minh lười để ý đến anh ta, gọi phục vụ, “Tính tiền, ai trả của người đó?”.
AA? La Thế Triết cảm thấy nhục nhã, trong suốt thời gian ở cùng với Giản Minh, chưa từng có kiểu AA! Anh ta giận đến nỗi rút bừa hai t