80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342298

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2298 lượt.

, không gian rõ ràng quá chật hẹp. Bảo hai mẹ con Giản Minh chuyển về ở nhà bên kia của mình thôi, Lăng Lệ tắm rửa xong, cầm lấy chiếc khăn bông lớn để tan tóc, suy nghĩ xem phải thảo luận việc này với Giản Minh như thế nào. Phải dùng cách nào, mới không bị cô gái cứng đầu cứng cổ này từ chối đây? Khi bước ra khỏi phòng tăm, nghe thấy có động tĩnh ở phòng khách, đoán rằng chủ nhà đã về. Nhìn thấy Đông Đông đã ngủ say, Giản Minh đang nhẹ nhàng đeo tai nghe vào tai của Đông Đông, kỳ lạ hỏi, “Em làm gì thế? Làm thế có dễ chịu không?”, anh định giúp Đông Đông gỡ ra.
Giản Minh không cho phép, “Mấy hôm nay chủ nhà cứ cãi nhau với bạn trai suốt, cãi đến mức kinh thiên động địa, sẽ làm Đông Đông tỉnh giấc.”
“Chủ nhà tại sao lại cãi nhau lúc nửa đêm?”.
“Ai mà biết được? Chẳng nhẽ đi hỏi chắc?” Giản Minh điều chỉnh nhiệt độ của máy lạnh, rót cốc nước ấm đưa cho “chú Lệ”, quan tâm, “Mệt không?”.
Lăng Lệ lắc đầu, có chuyện để nói, “Em có phát hiện ra không, Đông Đông rất thích anh.”
Có ý gì đây? Lăng Lệ sốt ruột, “Không đùa nữa, xảy ra án mạng bây giờ, mau đưa chìa khóa cho anh.”
Giản Minh vẫn dán mắt vào máy vi tính, “Không đưa.” Vang lên cùng lúc với tiếng nói của cô, là tiếng đổ rầm rầm trên nền nhà không biết của thứ gì đó từ phòng bên vọng lại, Giản Minh chắc cũng sợ hãi, không kiềm chế được nghiêng người tựa vào Lăng Lệ.
Lăng Lệ ôm lấy Giản Minh, khuyên nhủ, “Em xem kinh khủng không, nhỡ khi xảy ra chuyện gì mình phải làm sao đây? Nào, đưa chìa khóa cho anh.”
Khi Giản Minh cứng đầu, cũng làm cho người khác sợ thật đấy, hạ quyết tâm không đưa là không đưa.
Lăng Lệ sốt ruột như kiểu muốn nhảy tường đến nơi, định thò vào túi áo mặc ở nhà của cô, dùng bạo lực cướp đoạt!
Giản Minh tránh ra, nói nhỏ nhưng kiên định, “Không đưa.”
Sợ làm Đông Đông tỉnh giấc nên Lăng Lệ cũng không nói nhiều, đuổi nhau loanh quanh trong căn phòng nhỏ xíu, nhất định phải cướp lấy chìa khóa cho bằng được. Giản Minh vốn chậm chạp trong thể thao vốn dĩ không phải là đối thủ của tay chơi bóng rổ, mấy lần liền không được, bị Lăng Lệ ép vào góc tường. Không biết làm thế nào, giống như một con chim đà điểu, cúi đầu vào tường, sống chết giữ lấy túi áo. Lăng Lệ túm lấy eo cô, tiếp tục tìm chìa khóa, dỗ dành bên tai cô, “Ngoan nào, để anh ra ngoài xem sao.”
Giản Minh làm sao địch nổi với thể lực và kỹ năng của Lăng Lệ? Nhìn thấy bàn tay đang giữ túi áo mình sắp bị tên liệt dưới sự tấn công của Lăng Lệ, bị nhị thiếu gia ép cho nước mắt sắp tuôn ra, “Anh Lệ, khoan hãy để ý đến họ làm gì, nhỡ họ dùng dao dùng súng, anh bị thương thì làm sao? Hơn nữa, có khả năng một lúc nữa thôi sẽ kết thúc, họ cùng đi tắm, cùng đi nấu đồ ăn.” Hành động của Lăng Lệ chậm lại một chút, Giản Minh ngoan ngoãn tựa vào lòng anh, nói theo kiểu Lăng Lệ hay nói, hạ thấp giọng khe khẽ, từ ngữ uyển chuyển như có việc muốn nhờ vả, “Mười giây, anh đếm đến mười, có khả năng họ sẽ không cãi nhau nữa, nếu như còn cãi nhau, lúc đó em sẽ đưa anh ra, được không?”.
Cho dù là một người cứng rắn, mạnh mẽ như thế nào, cũng bị câu nói này của Giản Minh làm cho mềm lòng. Lăng Lệ thôi không tiếp tục lặng lẽ, chỉ vẫn ôm lấy cô từ phía sau, một lúc lâu vẫn không nhúc nhích. Không đếm thời gian xem mười phút đã trôi qua hay chưa, có điều, phòng bên cạnh yên lặng trở lại. Anh nghe thấy tiếng thở đều đều của Đông Đông ở trong phòng, còn có cả nhịp tim mình đang nhảy nhót. Giống như đột nhiên ý thức được rằng, chất liệu vải của bộ quần áo ở nhà Giản Minh đang mặc trên người mềm mại đến kỳ lạ, mềm mại đến nỗi trong lòng Lăng Lệ không biết đâu là bờ bến, không thể nào kiềm chế hơn được nữa, anh siết chặt vòng tay, ôm Giản Minh thật chặt, giống như muốn làm cô tan chảy vào trong cơ thể anh. Xung quanh vương vấn hơi thở thơm tho của cô, tinh khiết ngọt ngào, nhẹ nhàng hôn vào mái tóc cô, Lăng Lệ lẩm bẩm, “Anh biết em rất tốt với anh, không muốn nhìn thấy anh bị tổn thương, luôn lo lắng sợ anh bị thiệt thòi, sợ anh tủi thân, không muốn Đông Đông khó dễ với anh, thậm chí cảm thấy không vui khi cha mẹ em coi thường anh, không muốn cho anh gặp.” Anh thở dài thật khẽ, “Giản Minh, có phải em yêu anh quá không? Nếu như em chịu bớt yêu anh lại một chút, anh sẽ bớt nhớ nhung em hơn.”
Giản Minh mơ hồ thì thầm một câu, “Ai yêu anh chứ.” Cơ thể cô bắt đầu hơi vặn vẹo, muốn thoát khỏi Lăng Lệ.
Lăng Lệ kẹp người ta trong lòng, không cho động đậy, cúi đầu, hôn vào một bên trán cô, trong giây phút đôi môi anh cảm nhận được vẻ mịn màng, tràn trề sức sống của cô, tại sao không kiềm chế được cơn sóng tình đang dấy lên trong lòng? Thế nên thêm một nụ hôn, lưu lại trên má cô, yêu không muốn ngừng lại, sống mũi cao của anh chà xát trên khắp khuôn mặt cô, dần dần, làn da bên má cô nóng ran lên, mềm mại đến nỗi như muốn tan thành nước, hơi thở Lăng Lệ nặng nề, hận không thể nhét người này vào miệng nuốt trôi xuống bụng, xoay người Giản Minh lại, đôi bàn tay to khỏe của anh vân vê chất liệu vải mềm mại nơi eo cô, sờ soạng đến nỗi làm người ta kiếng chân lên, dán người sát vào lòng anh