Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342294

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2294 lượt.

, nụ hôn vẫn rất từ tốn, vô cùng yêu thương, trượt xuống bên khóe mắt Giản Minh, hơi thở của anh và cô hòa quyện vào nhau, vẫn không buông tha, “Không yêu anh thật sao? Hử?”.
Giản Minh không lên tiếng.
Đôi môi của Lăng Lệ, như chuồn chuồn chao nước, khẽ chạm vào Giản Minh, thúc ép, “Hử? Không yêu thật sao?”.
Cả người Giản Minh không còn sức lực, giống như không thể nào chống đỡ bản thân mình được nữa, cánh tay đang để thấp trước ngực Lăng Lệ như đang cầu cứu, luồn qua sau gáy Lăng Lệ.
Đôi môi của Lăng Lệ lại chạm vào Giản Minh lần nữa, giống như đang thử những que kem ngọt ngào, dùng đầu lưỡi nếm thử đôi môi căng mọng của cô gái này, có điều một vài việc không thể thử bừa, Lăng Lệ phát giác ra, cơ thể mềm mại trong lòng anh hơi run rẩy, rên lên khe khẽ, sâu thẳm nơi trái tim, giống như dây đàn “bựt” một tiếng, đứt dây, bên tai toàn là tiếng ong ong, sau khi dây đàn đứt, lý trí của Lăng Lệ sụp đổ, đè Giản Minh vào tường, ngấu nghiến đôi môi cô… Không biết anh đạp trúng vật gì, dưới chân đèn nhấp nháy, tiếng hát lanh lảnh, “Tôi có con lừa nhỏ, không bao giờ cưỡi nó…”. Giản Minh và Lăng Lệ bị dọa hết hồn, vội vàng buông nhau ra, cùng ngồi xuống tìm cách tắt con sâu điện lúc nãy Lăng Lệ vô ý đụng vào công tắc của nó, vội vội vàng vàng nên va đầu vào nhau, loạn cả lên, cuối cùng cũng đã làm cho món đồ chơi phá bĩnh đó im hẳn.
Đông Đông đang ngủ trên giường bị ảnh hưởng, lật người, mơ mơ màng màng nói mớ, “Minie, bay cao lên…”.
Giản Minh qua đó xem sao, con trai ngủ rất sâu, vừa mới thở phào nhẹ nhõm đã bị Lăng Lệ ôm chặt, chứ còn gì nữa, vẫn chưa được nhấm nháp một cách tỉ mẩn làm sao mà xong được? Sắc hồng trên mặt Giản Minh vẫn chưa biến mất, đôi mắt mênh mông như nước hồ thu, Lăng Lệ lòng dạ thay đổi thất thường, cúi người xuống, muốn hôn thật sâu đôi môi căng mọng như quả anh đào của Giản Minh… Lại một tràng chuông điện thoại vang lên sang sảng ở phía đầu giường. Giản Minh hết hồn, quay người định trốn. Lăng Lệ chụp lấy điện thoại của mình ở đầu giường, vẫn không thả Giản Minh ra, ôm trong lòng, hạ thấp giọng xuống, giọng điệu không mấy vui vẻ, “Ai đấy?”.
Bác sĩ Mễ, “Đường huyết ở giường 12 quá cao, em sợ sẽ bị nhiễm độc đấy phó chủ nhiệm Lăng.”
Chết rồi, đêm nay có chết cũng không hôn được rồi, Lăng Lệ cũng đành chịu thôi, “Tôi qua đó ngay lập tức.” Không còn sức lực, anh cầm lấy điện thoại, vẫn ôm lấy Giản Minh không nỡ rời đi. Kết quả là Giản Minh bật cười khì khì, hoạt động dưới đất này sao mà gặp nhiều chướng ngại vật quá. Lăng Lệ đưa ra yêu cầu với cô gái đang cười ngất, “Tối mai gặp nhau nhé?”.
Giản Minh vừa dịu dàng vừa có chút nhõng nhẽo, “Không được đâu, tối mai em có việc phải đem về nhà làm.”
Lăng Lệ khó chịu, “Ngày mốt thì sao?”.
“Công việc đó không thể nào làm xong nhanh thế được.”
“Cuối tuần!”.
“Đừng sốt ruột mà.” Giản Minh vùng vẫy thoát ra khỏi lòng Lăng Lệ, “Việc của anh mới quan trọng, để em tiễn anh ra.”
Không thể chậm trễ hơn được nữa, phải về khoa cứu người ngay. Lần này Giản Minh rất thoải mái, lấy chìa khóa mở cửa, tiễn Lăng Lệ ra ngoài. Gặp một đôi nam nữ lúc nãy cãi nhau đến nỗi ánh sáng của mặt trời và mặt trăng phải tắt ngóm, ma quỷ phải khóc than thần linh phải kêu gào, đang định vào bếp nấu ăn, nhìn thấy Lăng Lệ đều hết hồn, ánh mắt nhìn Giản Minh như đang nói, hóa ra chị cũng biết đưa đàn ông về nhà sao? Lăng Lệ không khách sao, thái độ giống như chủ nhà, “Lần sau đừng cãi nhau trễ như vậy, ảnh hưởng đến trẻ con nghỉ ngơi.” Cô chủ nhà xỏ mấy lỗ tai liền khinh khỉnh nhìn Lăng Lệ. Lăng Lệ cũng chẳng có thời gian nổi cáu, ra khỏi nhà, trong thời gian đợi thang máy, anh nói với Giản Minh, “Môi trường ở đây chẳng tốt cho Đông Đông chút nào, phải dọn nhà sớm đi, đến chỗ anh ở đi.”
Giản Minh quay mặt đi trả lời, “Cuối tuần em sẽ đi xem nhà.”
Lăng Lệ không thể nói kĩ hơn trong lúc này, cảm thấy có thể xác định được điều cơ bản nhất, “Đông Đông sẽ chấp nhận anh, em cảm thấy thế không?”.
Giản Minh ngừng một lúc, “Em đã từng hỏi Đông Đông, khoảng thời gian con sống khép mình đó, con suy nghĩ về những điều gì? Đông Đông nói, nó chỉ cảm thấy, những tháng ngày sống cùng Tô Mạn đó giống như không có điểm cuối, rất dài rất dài rất dài, cực kỳ sợ hãi.” Hít một hơi, Giản Minh nhìn Lăng Lệ, “Em rất sợ Đông Đông lại bị tổn thương, cũng không muốn anh phải khó xử, thiệt thòi, cho nên, cứ từ từ đi, cố gắng, để Đông Đông nghĩ rằng, anh vì nó mới thích mẹ nó, chứ không phải vì thích mẹ nó, mới cố ý lấy lòng nó.”
Lăng Lệ nghĩ, đây, có được tính là Giản Minh đồng ý với anh không? Cuối cùng cũng đã đồng ý, đang ngơ ngẩn thì Giản Minh nhích lại gần, nắm lấy vạt áo anh, kiễng chân lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn ấm áp lên môi anh, “Thang máy đến rồi, mau về bệnh viện đi.”
“Không cho một đôi nam nữ đang ở thời kỳ yêu đương nồng cháy gặp mặt nhau, có vẻ hơi tàn nhẫn một chút thì phải?”, Lăng Lệ bày tỏ sự bất mãn của anh như vậy với Giản Minh, buổi sáng vừa dọn dẹp nhà cửa, vừa gọi điện thoại lý lẽ với Giản Minh, “Cuối tuần mà em lại cho Đông Đông đi học


Old school Swatch Watches