Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342284

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2284 lượt.

bắt đầu nhiều lời hẳn lên, toàn là những việc vụn vặt trong gia đình bình thường không thể thổ lộ cùng ai, cằn nhằn, xuýt xoa than thở, "Em và anh trai em cãi nhau một trận, bất luận thế nào, đứng trên lập trường phụ nữ với nhau, em không thể nào tha thứ cho sự thô bạo của anh đối với chị. Nhưng đứng trên lập trường anh em với nhau, em lại cảm thấy tội nghiệp anh ấy." Nhìn vào Giản Minh, "Chị không hiếu kỳ chuyện của anh trai em và Tô Mạn xem rốt cuộc như thế nào sao?".
Giản Minh thật sự không hiếu kỳ, có điều La Thế Hoa đã hỏi, cô phối hợp theo, "Có thật là hết hy vọng rồi không?".
"Hết hy vọng rồi, anh trai em khẳng định là đã hạ quyết tâm, Tô Mạn nghĩ như thế nào em không biết, chưa nói chuyện với cô ta." Từ trước đến nay Thế Hoa chưa bao giờ thích Tô Mạn. Thở dài, uống một hơi hết rượu trong ly, La Thế Hoa dựa đầu vào thành ghế, dần dần, nước mắt trượt dài bên khóe mắt, nghẹn ngào, "Em còn nhớ ngày còn bé, anh trai em không như thế này, hay xấu hổ, hay mềm lòng, nhìn thấy người ta mổ heo còn cảm thấy tàn nhẫn. Bây giờ anh thay đổi đến nỗi em sắp không nhận ra, đương nhiên, anh vẫn rất thương em, chưa bao giờ thay đổi…".
Ngày hôm nay, bởi vì đè nén trong lòng đã quá lâu, Thế Hoa tuôn trào như đập nước xả lũ, kể cho Giản Minh nghe rất nhiều:
Ngoài anh trai La Thế Triết không còn như ngày bé ra, anh trai cả cũng thay đổi rất nhiều, từng là người đàn ông trung thực và ngay thẳng, bây giờ ăn nói lôi thôi, lải nhải, hay so đo, làm ra vẻ như rất ghê gớm, rất hiểu biết này nọ, nhưng việc gì cũng bị vợ điều khiển, lâu lâu lén vợ đi đổi gió, thể nào cũng phải cưa cẩm vài em trẻ trung, cặp kè này nọ.
Còn cả mẹ nữa, từng là một bà La tính tình mạnh mẽ, khỏe khoắn, sau khi về quê quả thật có xây một căn nhà lớn, sau khi hoàn thành, chưa kịp để cho bà thoải mái hưởng thụ thì sức khỏe sa sút, một lần bị trúng gió, may sao kịp thời phát hiện nên không xảy ra việc gì nghiêm trọng, sau khi khỏe hẳn, bác sĩ khuyên tốt nhất không nên ở một mình, vì thế sang ở cùng gia đình nhà anh trai cả, nhưng liên tục xảy ra khẩu chiến với con dâu.
Bà La vẫn luôn ghét cay ghét đắng tính cách yếu đuối, ẻo lả của Giản Minh, cô con dâu lớn đoan trang, thật thà chất phác, đáng lẽ bà phải hài lòng, nhưng lại chê bai người ta keo kiệt như con buôn. Tô Mạn lại là con gái của một gia đình giàu có, là long là phụng so với mọi người, bà La sẽ không moi ra khuyết điểm gì phải không? Nào ngờ gặp hai lần, bà chê bai Tô Mạn kiêu ngạo, ngang bướng, lại nói rằng không thể sống chung với Tô Mạn trong cùng một mái nhà. Bà La cũng chỉ nói sau lưng thế thôi, bề ngoài vẫn cung kính có thừa đối với Tô Mạn, dáng vẻ trông nhiệt tình hồ hởi lắm.
Thế Hoa nhắc đến mẹ mình, rất nhức đầu, "Càng ngày càng hay xoi mói đến nỗi khó có thể ở được với bà, nhiều lúc muốn nói chuyện với bà, nói được mười phút là bắt đầu cảm thấy khó khăn, đành phải bỏ cuộc."
Còn cả bản thân Thế Hoa, bề ngoài trông có vẻ cái gì cũng ổn, sự nghiệp thuận lợi, nhưng bên cạnh cô, đến một người có thể chuyện trò cũng không có, đang tuổi xuân thì, nhưng trong trái tim cô đơn như có hàng trăm hàng ngàn vết thương…
Hầu hết thời gian, Thế Hoa kể, Giản Minh nghe, không thể nào không công nhận rằng, trước giờ hồng tía đua chen, giờ sao giếng lấp tường nghiêng thế này, khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời của một người phụ nữ luôn luôn bị những điều tầm thường lặt vặt trong cuộc sống đeo bám, dần dần bị mài mòn đến cạn kiệt.
Lại thêm một ly rượu nữa, Thế Hoa hơi say, ôm lấy Giản Minh, nước mắt rơi ra, "Cảm ơn chị đã đối xử tốt với em."
Giản Minh vỗ vỗ vào vai cô, an ủi cô, "Nói gì thế hả, chị tốt với em, đương nhiên là bởi vì em đối xử với chị rất tốt."
"Chắc chắn là chị đã quên rồi," Thế Hoa nhắc lại, "Trong mấy năm đầu chị và anh trai em kết hôn, khi cuộc sống vẫn khó khăn là thế, vẫn gửi học phí cho em, gửi quà cáp cho em."
Giản Minh cũng nhắc lại, "Học phí của em là tiền anh trai em kiếm được, chị làm gì có lý do để không gửi cho em."
"Nhưng mà chị biết đó, chị dâu cả của em, chỉ vì học phí của em, mà đã cãi nhau bao nhiêu lần với anh trai em? Chị dâu cả là một giáo viên mầm non, thu nhập làm sao bằng anh trai em?"
Giản Minh kinh ngạc, quả thật cô không hề biết.
"Trong những tháng ngày em đi học, những món quà nhỏ chị gửi cho em, đều rất được những bạn ở cùng phòng ngưỡng mộ." Thế Hoa ôm lấy Giản Minh lắc lắc, cười chua xót, "Em định suốt đời sẽ coi chị như người trong nhà, đáng tiếc là, anh trai em ngu ngốc, không biết giữ lấy cái phúc ấy. Có điều, trong lòng em, suốt cuộc đời này, chị vẫn mãi là bạn của em…".
Những lời nói của Thế Hoa làm Giản Minh cảm thấy xót xa trong lòng, cảm khái muôn phần, cô không kiềm chế được, nói những điều rất đỗi chân tình, "Thế Hoa, nếu như không may chị chết sớm, em phải giúp chị chăm sóc Đông Đông."
Thế Hoa rất không có lương tâm, thả Giản Minh ra bật cười thật to, vơ lấy khăn giấy lau nước mắt nơi khóe mắt, "Chị đừng ngốc nữa, anh bác sĩ nhà chị ấy, sẽ không để cho chị chết sớm đâu, chị chắc chắn sẽ sống l