Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full
Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342289
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2289 lượt.
anh phải dậy thôi." Giản Minh nhắc nhở, nhưng cô cảm thấy cơ thể Lăng Lệ đang nóng lên, hơi thở nặng nề, nghe Lăng Lệ tính toán, "Anh tính rồi, vẫn còn có thể dây dưa thêm mười lăm phút, đợi Đông Đông dậy, đưa nó đến trường rồi ra sân bay." Giản Minh ngấm ngầm liếc xéo anh, sắp xếp gì mà kín mít thế này, nhỡ khi trên đường kẹt xe thì sao, anh ấy sẽ lỡ chuyến bay mất, nghiến răng, vùng vẫy ra khỏi lòng anh, "Em đi nấu bữa sáng."
Lăng Lệ kéo cô quay lại, "Buổi sáng chúng ta có thể ăn món lúa mạch trộn sữa đơn giản nhất." Anh ra sức ôm lấy cô, làm Giản Minh càng nhúc nhích không được, bị anh đè dưới thân, đôi môi anh cúi xuống, vẫn chưa kịp hôn thì nghe có động tĩnh ở cửa, giọng nói lanh lảnh của Đông Đông, "Mẹ, mẹ hết bệnh chưa?". Hai người vội vàng buông nhau ra, dị khẩu đồng thanh, làm ra vẻ như chưa hề có chuyện gì, "Đông Đông…".
Lăng Lệ đi công tác, người cảm thấy không quen nhất là Đông Đông, không có ai căng lều cho nó, không có ai tâm sự với nó, lắp ráp mô hình với nó, đã thế ngày nào cũng phải đi học, chẳng giống như nghỉ hè, hở một chút đã có thể đi tìm bác trai bác gái, cả anh Trọng Hằng nữa, cô đơn không thể nào chịu đựng nổi, thế nên, mỗi ngày sáng tối hai lần, nó gọi điện thoại cho Lăng Lệ, trực tiếp bày tỏ còn lãng mạn ngây thơ hơn Giản Minh, "Cháu nhớ chú quá đi mất." Lăng Lệ hỏi Giản Minh, "Con trai em nói dùm hết những lời trong lòng em à?".
Giản Minh dịu dàng, có chút quyến rũ, không hề ngại ngùng mất tự nhiên trước điện thoại, "Em yêu anh."
Lăng Lệ đầu hàng, "Lại quyến rũ anh…".
Có một buổi tối, Lăng Lệ gọi điện thoại về nhà, vừa đúng lúc trong khu dân cư mất điện, Lăng Lệ sốt ruột, "Đèn sạc điện hình như hai hôm trước dùng hết sạch, chưa kịp xạc điện, trong nhà lại không có đèn cầy dự trữ, ái chà, Đông Đông không sao chứ hả? Để anh bảo anh trai đến đón hai mẹ con em về ở bên đó một đêm."
"Yên tâm, bộ phận kinh doanh đã thông báo, sẽ có điện lại ngay, Đông Đông không sao, nó tìm tất cả đồ chơi phát sáng ra làm đèn cầy rồi, ôi, từ trước đến nay em không hề biết ánh đèn của máy bay điều khiển từ xa của nó lại đẹp như thế…". La Đông đã không còn sợ bóng tối nữa, tay cầm chiếc máy bay nhỏ và đèn pin giơ cao lên, nói với Giản Minh đang luộc sủi cảo làm bữa tối trong bếp, "Mẹ, mẹ có sợ không? Có con ở đây, mẹ đừng sợ nhé." Giản Minh khóc, không phải vì vất vả, mà là quá vui mừng.
Lăng Lệ đi công tác về trước ngày Trung thu một hôm, có rất nhiều việc đang chờ anh, giống như bữa tiệc rượu chúc mừng của tập đoàn Lăng Văn. Đúng dịp ấy, Thế Hoa trưng cầu ý kiến của Giản Minh, có thể đưa Đông Đông về nhà La Thế Triết đón Trung thu được không? Giản Minh và Lăng Lệ bàn với nhau, cảm thấy việc này có thể được, cho nên bữa tiệc rượu lần này cô và Lăng Lệ có thời gian tham gia. Sau khi Lăng Lệ quay về, đến bệnh viện xử lý xong công việc, đi đón Đông Đông, rồi đón Giản Minh tan sở, ba người ăn cơm ở bên ngoài, sau khi ăn cơm, làm bài tập với Đông Đông, hai chú cháu lặp lại chuyện cũ, người uống bia uống ngụm bia, người uống sữa uống chút sữa, nâng ly nói chuyện vui vẻ, ba người đối mặt uống rượu, tám chuyện vui vẻ, lại còn đi tắm cùng nhau.
Trong lúc Lăng Lệ tắm, điện thoại của anh đổ chuông, Giản Minh gõ cửa phòng tắm, đưa điện thoại cho anh, Lăng Lệ đang vui đùa với Đông Đông, nói với cô, "Giản Minh, em nhấc máy dùm anh, hỏi có chuyện gì?".
Giản Minh nghe máy, người bên kia nói với giọng sầu muộn, buồn bã, "Hi, là em." Giản Minh như ngừng thở, Phương Nam? Cô nghe ra, là giọng nói của Phương Nam. Giản Minh nhất thời không trả lời, Phương Nam giống như thở dài rất khẽ, "Anh Lệ, có bận không?". Giản Minh chợt có ý nghĩ sẽ không lên tiếng, để xem Phương Nam nói những gì, nhưng ngay lập tức từ bỏ, đàng hoàng một chút vẫn tốt hơn, ho lên một tiếng, "Phương Nam à? Chào chị, anh Lệ đang tắm, có việc gì không ạ? Chị đợi một chút, em đưa điện thoại cho anh ấy."
Ban đầu Phương Nam có chút hốt hoảng, nhưng trở lại bình thường ngay tức thì, "Ồ, không, không cần đâu, cũng chẳng có việc gì hệ trọng, chỉ là, ồ, chỉ là chị muốn biết, cái bát sứ bông xanh tổ tông để lại của nhà anh ấy có bán hay không? Đợi khi anh ấy rảnh, giúp chị hỏi anh ấy, bảo anh ấy gọi cho chị là được rồi."
"Dạ, để em nhắn lại với anh ấy." Giản Minh tắt điện thoại, không cần nghi hoặc, ba của Lăng Lệ trước đây thích chơi đồ cổ, trong nhà cũng có mấy món của tổ tông để lại, có giá trị rất lớn. Sau khi ông Lăng qua đời, những món đồ cổ đó đem chia cho Lăng Lệ và Lăng Khang, Lăng Lệ nói nơi anh ở không an toàn như nhà anh trai, anh chỉ để lại trong nhà một cái tô bông xanh thời Hồng Vũ đời nhà Minh, lâu lâu lại lôi ra ngắm nghía, bình thường cất vào nơi cao nhất của kệ sách trong thư phòng rồi khóa lại. Theo như sự hiểu biết về hai anh em nhà họ Lăng của Giản Minh, trừ phi thật sự cần thiết, tuyệt đối sẽ không mang đồ cổ trong nhà ra bán. Về điểm này, chẳng nhẽ Phương Nam không hiểu sao?
Vẫn chưa suy nghĩ xong, chị dâu Văn Quyên gọi điện thoại đến, hỏi chú Hai mấy giờ về hà? Quần áo chị đặt cho Giản Minh và Lăng Lệ mặ