Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342280
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2280 lượt.
âu trăm tuổi, người mắc bệnh tiểu đường, sống bốn chục năm không hề bị biến chứng cũng là chuyện bình thường. Hơn nữa, cũng chưa chắc bị biến chứng là sẽ chết ngay lập tức, chị bớt lo lắng đi." Nắm lấy một cánh tay Giản Minh, Thế Hoa chân thành, "Chúc anh chị hạnh phúc."
"Cảm ơn. Thế Hoa, em cũng phải hạnh phúc."
Chớp mắt mà đã đến thời gian khai giảng của Đông Đông, Lăng Lệ tranh thủ thời gian thay Giản Minh làm tất cả các thủ tục nhập học cho Đông Đông, bây giờ Lăng Lệ đã là người liên lạc thứ hai trên sổ liên lạc, Giản Minh nghi ngờ rằng, nếu như cô cứ tiếp tục bận rộn như vậy, vị trí người liên lạc thứ nhất chắc cũng phải nhường lại cho Lăng Lệ quá.
Thời gian này công việc của Giản Minh rất bận, bản kế hoạch chào bán căn hộ được trình lên, Lăng Khang bày tỏ sự hài lòng, bởi vì Giản Minh là người tham gia vào trong bản kế hoạch này, cho nên họp hành suốt ngày, phải liên tục đuổi theo tiến độ. Lăng Lệ vẫn đi làm bình thường, đi chợ nấu cơm, chăm sóc Đông Đông. Mỗi ngày sau khi Đông Đông làm bài tập xong, thời gian trước khi tắm rửa, hai chú cháu người cầm chai bia, người cầm hộp sữa, ngồi bên trong túp lều, đúng thế, Đông Đông phát hiện ra Lăng Lệ có một bộ lều để đi dã ngoại, vô cùng thích thú, thế là mỗi ngày, Lăng Lệ không hề cảm thấy phiền phức, dựng lều lên ở trong phòng khách, mở túi ngủ ra, ngồi trong lều với Đông Đông, còn bật đèn khẩn cấp, thì thà thì thầm, ngồi đối diện nhau uống nước, nhìn có vẻ như bị thần kinh ấy.
"Đang nói chuyện gì thế?". Cuối cùng, Giản Minh có thời gian bước ra khỏi phòng đọc sách, giúp Lăng Lệ căng trại, "Ngày nào anh cũng làm mà không thấy phiền phức sao, căng lên, rồi phải dẹp vào, dẹp vào rồi lại căng lên, ngồi ở đâu nói chuyện mà chẳng giống nhau."
Lăng Lệ liếc nhìn vào căn phòng của Đông Đông, hạ thấp giọng xuống, "Việc này không phải bày trò ra cho vui đâu, sự kiện lớn đấy, vấn đề sinh tồn của trẻ em."
"Hả?", thái độ của Giản Minh như đang hỏi, tình hình sinh tồn của Đông Đông có vấn đề gì sao? Cô là mẹ tại sao lại không biết nhỉ?
"Là thế này, chị dâu không chịu để nó an tâm với tình trạng hiện nay được, đưa ra một giả thiết tàn khốc cho nó, nếu như anh và em sinh cho nó một em trai hoặc em gái, có được không?".
Giản Minh căng thẳng, "Ôi trời, thế Đông Đông trả lời thế nào?".
"Đông Đông nhanh chóng tỏ rõ thái độ, không được. Chị dâu ra đòn mạnh hơn, nói rằng nếu như cháu không đồng ý, thì phải bắt chú tìm người khác để sinh con thôi, mà nếu như chú đi tìm người khác, thì chú với mẹ Đông Đông, còn cả Đông đông nữa…".
Giản Minh tiếp lời, "Thì chẳng còn quan hệ gì với nhau nữa, bác trai và bác gái cũng đâu còn mối quan hệ gì với cháu." Phải công nhận rằng, điều này chắc chắn có liên quan đến vấn đề sinh tồn của Đông Đông.
Lăng Lệ đưa ra một hình dung rất xấu xa, rất độc địa, "Giống như để thu hút các con bạc, nhà cái thường cho con bạc thắng trước vài lần, đợi con bạc ăn quen bén mùi, nhà cái mới từ từ nói cho các con bạc biết có những rủi ro gì, mọi thứ sẽ dần dần biến mất."
Giản Minh càng căng thẳng hơn, "Anh và Đông Đông nói chuyện như thế nào rồi?". Suy ngẫm một lúc, lại quay ra lo lắng vu vơ, "Anh Lệ, anh có tìm người khác để sinh con không?".
Lăng Lệ bó tay, vỗ nhẹ vào đầu cô, "Em bị say sao? Chị dâu chỉ hù dọa Đông Đông thôi." Ngừng một lúc, như ngẫm nghĩ lại điều gì đó, anh mím môi cười, "Hai chú cháu nhà anh nói chuyện vui lắm." Rồi kể tỉ mỉ cho Giản Minh nghe, "Bạn ngồi cùng bàn của Đông Đông, mẹ bạn gái ấy sắp sinh cho bạn ấy một em trai, bạn gái ấy không vui, nói rằng muốn tìm một sát thủ nào đó xử lý em trai luôn."
Oa, vừa nóng nảy vừa ngây thơ, Giản Minh bật cười thành tiếng.
"Đông Đông cảm thấy, sát thủ chẳng biết đi đâu mà tìm, cảm thấy khó xử. Mấy ngày gần đây anh đều khuyên, có em trai thực ra rất tốt, giống như anh với Trọng Hằng, anh kể rất nhiều việc ngày xưa của anh và Trọng Hằng cho nó nghe, bây giờ xem ra tư tưởng cũng đã thoáng hơn ít nhiều, ngoài việc đã chấp nhận anh và em có thể cho nó thêm một em trai hoặc em gái, còn rất hy vọng chú Trọng Hằng cũng cho nó thêm một em trai, như thế đã có thể trực tiếp copy mối quan hệ của anh và Trọng Hằng, vô cùng hứng khởi. Sau đó ngồi so sánh giữa việc những ưu điểm khi có em trai hay em gái và đánh mất anh, những mặt tốt khi có bác trai và bác gái, sau đó so sánh những việc bất tiện khi có thêm em trai hoặc em gái thì cho rằng việc này vô cùng xứng đáng." Quan sát phòng của Đông Đông thêm lần nữa, xác định tên nhóc kia sẽ không ra ngoài này, Lăng Lệ nhích lại gần Giản Minh, đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn chao nước, khuôn mặt dịu dàng, "Anh thấy, chúng ta đã có thể chuẩn bị việc kết hôn rồi."
Giản Minh ngẩn người, bị Lăng Lệ dọa cho hết hồn.
Lăng Lệ chăm chú nhìn cô, "Đang nghĩ gì thế?".
"Em đang nghĩ, Đông Đông đã lớn rồi, nhanh quá, giống như kiểu mấy hôm trước, nó vẫn còn là một thằng bé con, em làm việc nhà, nó cứ lẽo đẽo đi sau lưng em, nhặt lấy một sợi tóc trên nền nhà đưa cho em, giọng nói ngọng líu ngọng lô, "Mẹ ơi, ở đây vẫn c