Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342251
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2251 lượt.
h đều bận việc, cũng nói chuyện qua điện thoại rồi thôi, không đi ăn.” Liếc nhìn Giản Minh, “Em ghen sao?”. Nhìn thấy Giản Minh lắc đầu, lại lẩm bẩm,”Sao lại không ghen gì cả nhỉ? Có phải em rộng lượng quá không?”.
Giản Minh đấm anh, “Chán sống rồi phải không?”.
Ngay lúc ấy, giây phút khi cười đùa với Giản Minh, cho dù Giản Minh hay Lăng Lệ, đều không ngờ được rằng, Phương Nam vốn dĩ đã trở thành thì quá khứ trong cuộc sống của họ, sẽ trở thành thử thách gian khó giữa hai người họ. Một buổi sáng không lâu sau, Lăng Lệ đến khoa Ngoại hội chẩn, gặp anh Kiều là bạn học của anh, hỏi, “Gần đây Phương Nam có tìm anh không?”.
Anh Kiều chẳng nói gì, ánh mắt nhìn Lăng Lệ không khỏi cảm thấy ngạc nhiên. Lăng Lệ giải thích cho cái sự ngạc nhiên của anh bạn mình, “Mấy ngày trước cô ấy gọi điện thoại cho tôi, bảo bạn cô ấy bị ung thư dạ dày, bảo tôi giúp đỡ, đúng lúc ấy tôi lại chẳng có mặt ở bệnh viện, liền bảo cô ấy tìm anh, có điều quên mất nói trước với anh, nghĩ rằng chắc anh cũng giúp cô ấy thôi, hôm nay gặp đúng anh, mới hỏi một tiếng, sao thế nhỉ? Cô ấy không tìm anh? Không tìm thì thôi vậy.” Lăng Lệ chăm chú với mấy bệnh án, loạt xoạt viết y chú.
Anh Kiều cho sinh viên của mình ra ngoài, xích lại gần Lăng Lệ, “Anh Lăng, anh và Giản Minh chắc cũng sắp kết hôn rồi nhỉ?”.
Lăng Lệ gật đầu, “Đúng thế, sắp tới sẽ đi đăng ký kết hôn, trước tết Nguyên đán sẽ tổ chức đám cưới.” Khóe môi nhướn lên, “Người anh em, ngại thật đấy, phải lấy tiền mừng của anh thêm một lần nữa.”
Anh Kiều rất đỗi chân tình, “Anh vui, là bọn tôi mừng, giữa hai chúng ta khách sáo làm gì. Có điều, nghe ông em này khuyên một câu nhé, việc của Phương Nam, anh đừng để ý nữa, xét cho cùng chúng ta cũng chỉ là người thường, sức lực có hạn, lo cho một gia đình của mình là đủ rồi, điều này anh hiểu rõ hơn tôi mới đúng chứ. Anh Lăng, anh em đều biết anh là người trọng tình nghĩa, con người anh nhân hậu, có điều, cũng phải biết phân biệt đối tượng là ai.”
Lăng Lệ nắm chặt bàn tay, đấm nhẹ vào ngực anh Kiều một phát, vô tư, “Tôi biết mà.” Thu dọn bệnh án trên bàn, chuẩn bị về khoa của mình, ánh mắt anh vô tình chạm phải tên tuổi của một người trên bệnh án, Phương Nam, hóa trị…
Tâm trạng của Lăng Lệ hôm nay không được tốt lắm, không chỉ Giản Minh phát hiện ra điều đó, đến cả Đông Đông cũng phát hiện ra tâm trí anh bay đi tận đẩu tận đâu. Khi Lăng Lệ lấy nhầm hạt hồ đào thành hạt dẻ cho con trai, Đông Đông ngẩng khuôn mặt nhỏ bé lên, đứng trước tủ lạnh, vô cùng quan tâm, “Cha, cha sao vậy? Có ai bắt nạt cha sao? Nếu như có ai bắt nạt cha, con sẽ giúp cha dạy dỗ người đó.”
Lăng Lệ và Giản Minh đều bật cười. Lăng Lệ hôn lên má Đông Đông, “Không có ai bắt nạt cha cả, chỉ có mấy việc trên bệnh viện hơi phiền phức một chút thôi.” Ra hỏi Đông Đông, “Gần đây con có việc gì phiền muộn không?”.
“Dạ có,” nỗi phiền muộn của trẻ con cũng không ít, “Quách Tân Hồng cứ mượn đồ của con suốt, đặc biệt là mấy dụng cụ học tập bác gái tặng con, con không cho mượn, bạn ấy nói con đã làm tổn thương bạn ấy.”
Bộ dụng cụ học tập đắt tiền ấy gây họa rồi, Giản Minh lên tiếng, “Ngày mai con đổi đồ dùng học tập khác mang lên lớp là được rồi.”
Đông Đông hất mặt lên, “Dạ không.” Mặc dù là mẹ nhà ngươi, nhưng đã làm mẹ nhà ngươi nổi nóng, trước khi Giản Minh chưa nổi cơn giận, Lăng Lệ đóng cửa phòng bếp lại, một lúc sau mới đi vào, thông báo, “Không sao nữa rồi, Đông Đông đồng ý đổi bộ dụng cụ học tập khác mang đến lớp.”
Giản Minh cho bắp ngô, cà rốt vào nồi, cảm ơn, “Anh vất vả rồi, lúc nào cũng giúp em xử lý với tên nhóc đó. Bây giờ, cho em cơ hội để em xử lý anh đi, có việc gì mà làm anh cảm thấy phiền phức thế?”.
Sự việc là như thế này, ông xã của Đường Nhã Nghiên đã làm xong thủ tục di dân, Đường Nhã Nghiên sắp đi rồi. Cứ nghĩ đến bà chị vẫn luôn hợp tác vô tư trong công việc sắp đi xa, Lăng Lệ cảm thấy rất đáng tiếc, “Để có được không khí làm việc hòa thuận như bây giờ đâu có dễ dàng gì?”. Đường Nhã Nghiên đi, cục diện này sẽ có một vài thay đổi. Điều làm Lăng Lệ lo lắng là, chẳng may tiếp theo người ta đề bạt anh lên, anh phải đối mặt với một số vấn đề từ trước đến nay anh vẫn luôn muốn trốn tránh. Nếu như điều về một người ngu dốt hơn anh, xảo trá hơn anh, tham lam hơn Đường Nhã Nghiên, công việc của anh càng khó khăn hơn, như vậy thà tự mình gánh vác đại cuộc còn hơn. Lăng Lệ nói với Giản Minh, “Em nói xem, chúng mình cứ lăn xả lung tung vào trong thế giới này làm gì cơ chứ? Tiếp tục sống nghiêm túc đàng hoàng trong tháp ngà là được rồi.”
Giản Minh phụ họa theo một trăm phần trăm, “Rắn khôn thường ở trong hang, không bò ra ngoài. Anh phải hành động ngay đi, tìm một đàn chị khóa trên nào đó, nếu không đàn anh cũng được…”.
Vốn nghĩ rằng Lăng Lệ chỉ phiền muộn chuyện đó thôi, buổi tối, Giản Minh kéo Lăng Lệ lại, “Được rồi, từ khi về nhà đến giờ, chỉ vì chút chuyện đó thôi, anh xem anh rầu rĩ kiểu gì kìa, nhìn ủ rũ thế kia, cũng không sợ làm em đau lòng, đi, tắm rửa lên giường ngủ.” Vì những lời nói đó của Giản Minh, Lăng Lệ nhìn trông có