XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342243

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2243 lượt.

rồi được rồi, trong thời gian cô ấy hóa trị, anh qua đó với cô ấy một chút đi.”
Giản Minh miệng thì nói người đàn ông của mình đi đi, thực ra vẫn phải thực hiện những điều khoản đơn giản sau đây, “Không được ôm, không được nắm tay, không được hôn nhau, không được xoa bóp, đưa cô ấy về nhà, còn nữa, nếu như gặp chồng người ta phải cẩn thận một chút, những người sống trong tháp ngà có so sánh với người lăn lộn ngoài xã hội được không? Em sợ anh bị chồng người ta hiểu lầm là gã dê xồm vác dao ra chém thôi…”.
Lăng Lệ đồng ý hết, cũng yêu cầu, “Để đề phòng xảy ra những việc ngoài ý muốn, em cũng phải thường xuyên đến bệnh viện kiểm tra chứ nhỉ? Còn nữa, em đã xin ngày mốt nghỉ phép chưa? Chúng ta đi đăng ký kết hôn, để mọi người yên tâm.”
Giản Minh thì thầm, “Đáng nhẽ định dời lại vài ngày, bây giờ xem ra đừng kéo dài nữa, sáng mai đi ngay, em gọi điện xin nghỉ phép, anh cũng xin nghỉ phép cho em.”
Lăng Lệ đồng ý, “Yên tâm, công việc sáng mai anh nhờ anh Dương làm hộ anh.”
Giản Minh hít một hơi, rúc đầu vào ngực Lăng Lệ, lắng nghe nhịp tim ổn định, tràn đầy sức lực của anh, vòng tay qua eo anh, Lăng Lệ vuốt ve mái tóc đen nhánh của cô, “Đừng nghĩ ngợi nhiều, em phải tin anh. Giống như bây giờ anh ôm em ngủ, em ngủ có thoải mái không?”. Thấy Giản Minh gật đầu, Lăng Lệ ôm cô chặt hơn, “Thế em ngủ đi, có anh đây.” Thở dài thật khẽ, lần này lại hỏi thêm một câu thừa thãi, “Giản Minh, em yêu anh đúng không?”.
“Đúng thế, loại người này đã tuyệt chủng rồi, phải biết nâng niu quý trọng mới được.” Ngáp thêm một cái, “Anh cũng yêu em, đúng không?”.
“Đúng thế, mỗi ngày trước khi ngủ, người anh muốn nói chuyện nhất chính là em, muốn nghe được giọng nói em, cảm nhận hơi thở của em, còn nữa, ôm em giống như thế này…”. Giản Minh nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ từ từ kéo đến.
Sáng sớm hôm nay khi Giản Minh tỉnh dậy, Lăng Lệ đang nấu đồ ăn sáng trong bếp, xay nước đậu nành, làm bánh trứng, Đông Đông ngồi bên bàn ăn, có vẻ rất hạnh phúc, giọng nói lanh lảnh, “Con thích ăn bánh trứng nhất, phải ăn kèm với tương cà chua.” Giản Minh cố ý giả vờ làm ra vẻ buồn nôn cho con trai thấy, cô ghét nhất là tương cà chua. Chẳng thèm để ý đến khuôn mặt làm xấu của con trai, cô quay nhìn Lăng Lệ, thấy trong mắt anh vằn lên những tia máu đỏ, xót xa, “Chắc anh ngủ không ngon lắm phải không?”.
“Chợp mắt được một lát.” Rồi nhìn lên đồng hồ treo tường, “Anh đã xin nghỉ phép rồi, phép của em anh cũng xin xong rồi.”
Giản Minh trừng to đôi mắt, thái độ ấy nói rằng, đến phép của em mà cũng xin dùm, tiên sinh, anh muốn làm cái gì hả?
Lăng Lệ rất nghiêm túc, “Giấy chứng nhận kết hôn, không được có bất kỳ sơ sót nào,” Lại kiểm tra ảnh thẻ của mình lần nữa, “Giấy tờ của anh đủ cả rồi, của em đâu?”.
Nhìn vẻ căng thẳng của anh, Giản Minh nói ngay, “Bây giờ em đi chuẩn bị.” Đưa cả ảnh và giấy tờ của mình cho Lăng Lệ, tắm rửa xong, Giản Minh thay xong quần quay trở lại, Lăng Lệ đã bày thức ăn lên bàn, hai người ăn xong, đưa con đi học, rồi đi đăng ký.
Cũng rất thuận lợi, đợi không bao lâu, đã làm xong thủ tục, nhân viên làm thủ tục lịch sự theo quy trình, “Chúc mừng chúc mừng.”
Lăng Lệ lấy trong túi xách của mình ra một hộp giấy rất đẹp đưa cho nhân viên đó, chân thành, chu đáo, “Cảm ơn cảm ơn, mời mọi người ăn kẹo.” Giản Minh nhìn vào trong hộp giấy, sô-cô-la, một ít kẹo Lotte, còn có cả hạnh nhân, hạt dẻ…nhìn rất quen mắt, hình như đó là thực phẩm chuẩn bị cho con trai cất trong tủ lạnh đây mà, lúc này bị Lăng Lệ tận dụng hết rồi. Vẫn chưa xong, Lăng Lệ lấy trong túi quần ra một hộp đựng nhẫn bằng nhung đỏ, mở ra, hai chiếc nhẫn cưới bạch kim mới tinh, anh cũng nhanh nhẹn thật đấy, chẳng biết mua từ lúc nào.
Lăng Lệ lấy ra một chiếc, nắm lấy tay Giản Minh, “Nào, đeo vào.”
Giản Minh khẽ hỏi, “Chúng ta có cần phải gấp gáp như thế này không?”.
“Cả đời này của anh chưa làm chuyện gì gấp gáp bao giờ, chỉ gấp gáp lần này thôi không được sao?”. Lăng Lệ nhìn vào chiếc nhẫn, không dám khẳng định lắm, “Anh nhớ em có nói rằng không thích kiểu nhẫn có đính kim cương, cho nên…”.
Giản Minh liếc mắt nhìn nhân viên của cục dân chính đang chăm chú nhìn hai người, cảm thấy rất ngại ngùng, thúc giục anh, “Đúng thế đúng thế, muốn đeo anh đeo vào ngay đi.”
Nhìn Giản Minh cũng sốt ruột như vậy, Lăng Lệ vội vàng lồng chiếc nhẫn vào ngón tay thon dài của cô, kích cỡ hoàn mỹ. Giản Minh cứ nghĩ tới đây là xong rồi, khoác túi lên vai, vội vội vàng vàng định đi. Lăng Lệ ngăn lại, “Này, này, đứng lại, làm gì có ai giống em vậy nhỉ, nhẫn của anh đã đeo đâu, sao em chẳng để ý gì đến anh cả nhỉ?”.
Thật là… Giản Minh đành phải đeo nhẫn vào cho Lăng Lệ, Lăng Lệ vẫn không buông tha cho cô, không ngừng nhắc nhở, “Không được làm qua loa, trịnh trọng vào một chút”, làm hại Giản Minh mặt mũi đỏ gay, đỏ từ cổ đên tai, nghĩ rằng đang bị mọi người nhìn như thế, một bác sĩ như anh sao không biết mắc cỡ cơ chứ. Lăng Lệ hiểu rõ tâm tư của cô, “Đừng để ý đến người khác, em chỉ nhìn anh thôi là được rồi.” Ái chà…không còn cách nào, Giản Minh một lòng