Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342242

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2242 lượt.

vẻ càng ủ rũ hơn, ánh mắt hấp háy, muốn nói gì đólại thôi.
Giản Minh bất an, “Sao nữa, anh có việc gì không thuận lợi nữa sao?”.
“Ừ, còn có một việc, có điều, đợi tắm rửa xong rồi nói.” Lăng Lệ trốn vào phòng tắm, sau khi tắm rửa xong nằm lên giường, Giản Minh cất tiếng, “Bây giờ nói được rồi chứ? Chuyện gì thế?”.
“Liên quan đến Phương Nam.” Lăng Lệ ôm Giản Minh vào lòng, “Hôm nay qua khoa Ngoại, mới biết rằng Phương Nam bị ung thư dạ dày.”
“Hả?”, Giản Minh khó có thể nào tin được, “Ung thư dạ dày?”.
“Đúng thế, thời gian gần đây cô ấy thường gọi điện cho anh, chắc là muốn tìm anh để nói chuyện này. Lần trước khi chúng ta đi khám sức khỏe gặp cô ấy, lần đó cô ấy đến lấy kết quả xét nghiệm.”
“Trời ơi.” Giản Minh cảm thán, “Hôm nay anh gặp cô ấy, cô ấy sao rồi?”.
Thái độ muốn nói gì đó nhưng lại thôi của Lăng Lệ lần nữa thể hiện ra ngoài, trong đầu Giản Minh như có tia chớp xẹt ngang, “Không phải an ủi cô ấy đến mức độ ôm hôn nhau thắm thiết chứ hả?”. Nhìn Lăng Lệ trừng mắt nhìn cô không nói gì, cứ nghĩ anh mặc nhận, “Hứ.” Trở người quay lưng lại với anh. Chỉ nghe Lăng Lệ nói, “Em yêu, từ trước đến nay em vẫn luôn là người hiểu chuyện mà.” Anh bóp vai cô, Giản Minh vùng ra, không thèm lên tiếng, đồ thần kinh, ai hiểu chuyện đến mức cho phép chồng sắp cưới của mình hôn nhau với vợ cũ cơ chứ.
Lăng Lệ thở dài, “Này, em cũng phải suy nghĩ một chút chứ, có phải phòng bệnh một người đâu, giữa bàn dân thiên hạ, sao mà hôn nhau được?”. Anh ôm lấy vòng eo lúc nào cũng mềm mại của cô, nhẹ nhàng hôn lên vành tai cô, chạm cằm vào hõm vai cô, “Không phải như em nghĩ đâu, Phương Nam vừa nhìn thấy anh, liền ôm anh khóc…”.
Lăng Lệ bước vào phòng bệnh, Phương Nam đang ngồi dựa vào đầu giường, mắt nhìn lên trần nhà không biết đang suy nghĩ gì, chỉ có một mình cô ấy, không có ai đi cùng, so với lần trước gặp nhau, bây giờ cô ấy gầy trơ xương.
Giây phút khi nhìn thấy Lăng Lệ, hai mắt Phương Nam đỏ hoe, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn anh, chẳng mấy chốc nước mắt giàn giụa.
Trong lòng Lăng Lệ cũng không dễ chịu chút nào, đứng bên giường cô, “Sao không nói sớm hả?”.
Phương Nam kéo cánh tay anh, bất chấp tất cả dán mặt vào tay anh, bắt đầu khóc nức nở.
Lăng Lệ cảm thấy những người bệnh nằm ở giường xung quanh nhìn bọn họ với ánh mắt hiếu kỳ, khó xử, vỗ vỗ vào vai Phương Nam, “Em đừng như vậy nữa.” Ai ngờ Phương Nam càng khóc to hơn nữa, cánh tay đang truyền thuốc cũng không để ý, đấm mạnh vào anh. Lăng Lệ hết hồn, “Này này, không được, kim rơi ra mất.” Khuyên mấy tiếng, vô hiệu, Lăng Lệ không thoát ra được đành nhấn chuông gọi y tá.
Anh Kiều lúc ấy cũng ở trong phòng y tá, giường bệnh của Phương Nam nhấn chuông, anh vội vàng chạy qua, bước vào phòng bệnh, nhìn thấy Lăng Lệ và người vợ cũ đang khóc đến độ Trường Thành như cũng sắp sập đến nơi, dây dưa không rõ ràng. Lăng Lệ nhìn thấy anh Kiều, như gặp được vị cứu tinh, ra hiệu cho anh ấy đến cứu mình.
Anh Kiều chỉ thị y tá, “Tâm trạng của bệnh nhân dao động quá mạnh, giúp Phó chủ nhiệm Lăng một chút đi.”
Y tá trưởng nhanh nhẹn, dứt khoát kéo Phương Nam đang bám dính vào Lăng Lệ như con bạch tuộc ra, khuyên nhủ một cách khéo léo, “Đừng khóc, chúng ta phải giữ cho tinh thần ổn định, mới có lợi cho sức khỏe.” Hơn nữa mũi kim của Phương Nam cũng bị xê dịch, y tá vội vàng thay kim khác cho cô, anh Kiều đứng bên cạnh, cũng khuyên nhủ vài câu, Phương Nam đành phải bình tĩnh trở lại.
Đợi đến khi anh Kiều và mọi người đi hết, Lăng Lệ hỏi Phương Nam, “Tại sao em không nói sớm? Em có việc, chắc chắn anh sẽ giúp.”
Phương Nam trả lời, “Mấy lần định nói với anh, nhưng không biết phải bắt đầu như thế nào.”
Lăng Lệ cười, “Biết tính em mạnh mẽ, nhưng đây không phải lúc cần mạnh mẽ.”
Phương Nam lắc đầu, “Không phải mạnh mẽ, về việc điều trị, anh có giúp hay không, bạn học cũ của anh cũng đã rất tận tâm rồi. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, bạn của anh rất giống anh, đối xử với bệnh nhân rất tốt.”
Trước đây Phương Nam chưa từng có thái độ như thế này, lúc nào cũng, “Cái lũ bạn xấu xa của anh chẳng khác gì anh, toàn những thứ vứt đi.” Nghĩ đến đây Lăng Lệ gần như cảm thấy quá đỗi kinh ngạc, vội vàng nói, “Cảm ơn em đã hiểu được.” Lại hỏi, “Tại sao chỉ có mình em?”.
Phương Nam trả lời hờ hững, không hiểu là lạnh lùng hay mệt mỏi, “Tiền Á Quân bận, đi Thái Lan rồi.”
Lăng Lệ không tiện hỏi thăm chuyện riêng của nhà người ta, gật đầu bừa, hỏi chuyện, “Phát hiện ra bệnh từ khi nào…”. Cứ thế nói chuyện một lúc, khoa Nội tiết của Lăng Lệ gọi điện thoại tìm, Lăng Lệ cáo từ quay về, trước khi đi, nhìn thấy sự không đành lòng trong mắt Phương Nam, có điều, nghĩ đến Giản Minh, Lăng Lệ cho rằng, cho dù có đến thăm Phương Nam lần nữa, thể nào cũng phải có được sự đồng ý của Giản Minh. Trước khi tan sở, Lăng Lệ hẹn gặp anh Kiều, hỏi kĩ hơn về tình hình bệnh tật của Phương Nam.
Anh Kiều kể, “Tình hình không tốt. Tâm trạng cô ấy ngày càng sa sút, trước mắt, ý chí sinh tồn không mãnh liệt, đợt hóa trị này khó có thể đạt được kết quả như dự kiến, nhưng nếu


XtGem Forum catalog