Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342229

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2229 lượt.

t người con cực kỳ hiếu thảo, rất nghe lời cha mẹ mình, phần tài sản đáng nhẽ phải chia cho em, cha mẹ anh ta không đồng ý, anh ta liền không chịu giữ lời. Mỗi lần cha mẹ anh ta đến đây một thời gian, vì chuyện tiền nong mà thường xuyên cãi nhau đến nỗi trong nhà không được một ngày yên tĩnh. Sau khi biết em bị bệnh, cha mẹ anh ta lại ngang nhiên nói rằng, may có ông Trời thương xót, sắp gọi người đầy tai vạ như em đi, hơn nữa bây giờ em thế này, không thể nào sinh thêm cháu chắt cho họ, bọn em vẫn chưa ly hôn, họ đã bắt đầu tìm đối tượng xem mắt mới cho con trai họ, nói rằng phải tìm một người con gái trong trắng, Tiền Á Quân cũng vui vẻ đồng ý…”, Phương Nam nói một lúc, không kìm được lại suy sụp, dựa đầu vào tường khóc lớn.






Lăng Lệ đưa khăn giấy cho cô, mặc dù cảm thấy những người của gia đình họ Tiền quá đáng, nhưng những lời nói đó không đến lượt anh nói ra, miễn cưỡng an ủi, “Suy nghĩ của người già nhiều lúc hơi thiên kiến, em còn trẻ, đừng để ý làm gì.”
Phương Nam nói trong tiếng khóc, “Anh Lệ, bây giờ em mới biết, gặp được anh là vận may của em, cho dù là anh trai, chị dâu anh, hay là anh, đã đối xử trọn tình trọn nghĩa với em. Trước mặt anh trai và chị dâu anh, họ lúc nào cũng bảo vệ em, mà trước mặt anh, anh trai và chị dâu anh cũng nói năng cũng chừng mực với em, trước đây là do em sống quá ích kỉ, không biết tốt xấu.”
Lăng Lệ thở dài, “Việc đã qua rồi, đừng nhắc nữa, nghĩ ngợi nhiều quá cũng được gì đâu.” Anh không ngờ được cuộc sống của Phương Nam lại như vậy, cũng không ngờ cô lại hối hận, có nói gì nữa cũng không thích hợp lắm, vì thế anh trầm ngâm, không nói thêm câu nào.
Phương Nam vẫn khóc, đôi mắt ướt nhòe nhìn Lăng Lệ, nỗi ân hận và thâm tình trong đáy mắt tuyệt đối không phải giả vờ, “Anh Lệ, sau khi em bị bệnh, mới dần dần hiểu ra được, điều quý trọng nhất của một người là gì, cũng có thể hiểu được tại sao anh lại có những quyết định như thế, chuyển sang khoa Nội tiết, lựa chọn cuộc sống không tranh chấp với đời. Anh đã dùng cách ấy để bảo vệ mình, mới có anh của ngày hôm nay. Anh Lệ, anh của thời điểm hiện nay rất tốt.” Cô nắm lấy tay anh, “Xin lỗi anh, anh có thể tha thứ cho em không? Bây giờ em đã hiểu rồi, sau này em sẽ không phạm sai lầm nữa.”
Lăng Lệ giả vờ đưa tay lên đẩy mắt kính, rút bàn tay đang bị Phương Nam cầm ra, có chút không tự nhiên, có điều đã rất nhanh hồi phục phái thái độ bình thường như mọi khi, “Em có làm gì cần anh phải tha thứ đâu.”
Lăng Lệ ôm lấy cô, “Ôi, Giản Minh ngốc nghếch này…”.
Ở trong lòng của Lăng Lệ, Giản Minh ý thức được một cách sâu sắc rằng, từ khi bắt đầu yêu người đàn ông này, cô không còn cơ hội để học hỏi làm sao để ngừng yêu anh.
Một ngày đầu tháng mười hai, Giản Minh đi làm về hơi sớm một chút, vội vàng về nhà, chị dâu Văn Quyên đã hẹn với cô, lát nữa sẽ mang áo cưới đến cho cô thử. Vào nhà, trước tủ giày có một đôi bốt cổ cao da cá sấu của phụ nữ, Giản Minh ngẩn người, mẫu giày mùa đông mới nhất của Chanel, đây không phải phong cách chi tiêu cô có thể chấp nhận được, nhưng đã nhìn thấy có người đi đôi giày này, khi còn nằm ở bệnh viện, dưới giường bệnh của Phương Nam có để đôi giày này. Quay người lại, trên móc tủ có treo một chiếc khăn lụa tơ tằm màu xanh với những bông hoa đẹp đẽ, mũ, găng tay đều được làm thủ công, xa xỉ, thời thượng, qua khe hở của chiếc bình phong bằng gỗ cách điệu, cô nhìn thấy rèm cửa sáng nay trước khi đi làm cô đã vén gọn lên, giờ đã được buông xuống toàn bộ, ánh sáng yếu ớt, âm thanh của ti vi được điều chỉnh rất nhỏ, có người đang dùng điều khiển chuyển kênh, cực kỳ bất an, kiểu tâm trạng rối bời ấy, trong phòng phảng phất mùi hương Guerlai của buổi chiều hôm ấy, Giản Minh nhất thời xúc động, muốn rời khỏi đây ngay lập tức. Có điều bây giờ rời khỏi đây, nhất định sẽ tỏ ra quá kém cỏi quá kém cỏi, Giản Minh của bây giờ sẽ không còn xử lý bất cứ vấn đề gì theo hình thức đó nữa.
Đi vòng qua bình phong, Giản Minh nở nụ cười với người phụ nữ đang nằm trong chiếc ghế lười màu đỏ dưới cửa sổ kia, “Phương Nam, đến lúc nào thế?”.
Phương Nam uống ngụm rượu vang trong ly, lười biếng như một chú mèo, nụ cười như con hồ ly, giọng nói hơi trầm khàn, nhưng lại rất gợi cảm, “Đến được một lúc rồi, anh Lệ ra ngoài mua giúp chị ít đồ rồi.”
Giản Minh nhặt quần áo dưới đất lên, từ áo khoác, dây nịt, cả quần lót và áo lót, từ cửa đến phòng ngủ của cô và Lăng Lệ, chăn gối trên giường ngủ ngổn ngang, xộc xệch, tay của Giản Minh run lên, trái tim cũng run lên, ý muốn trốn chạy trước đây lại lần lượt kéo về, cô cũng không biết mình đã chế ngự nó lại như thế nào, vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, mang tất cả quần áo bỏ vào trong rổ đựng đồ dơ, quay trở lại phòng khách, tiện thể đặt xuống trước mặt Phương Nam đang mặc chiếc áo ngủ của Lăng Lệ, tán chuyện, “Dạo này bận quá, nên cũng không vào bệnh viện thăm chị được, sức khỏe chị dạo này thế nào?”. Ánh mắt không thể nào tự chủ được quét qua đôi chân dài lộ ra dưới chiếc áo ngủ rộng kia, bởi vì quá gầ


pacman, rainbows, and roller s