Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342239

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2239 lượt.

Minh nhiều lúc bày tỏ áy náy, là mỗi một lần Lăng Khang an ủi cô, “Không sao đâu, chị dâu em bận rộn trong vui vẻ.” Văn Quyên nói với Giản Minh, chị ấy thật sự rất vui mừng, quay sang chọc Lăng Lệ, “Chú phải nói câu gì đó để bày tỏ lòng cảm ơn gì đó đi chứ?”. Lăng Lệ nhai ngấu nghiến món thịt bò theo công thức chế biến độc quyền của chị dâu, giả ngây giả ngô như khúc gỗ, “Bày tỏ cái gì là sao?”. Văn Quyên cho anh một bạt tai, không mạnh cũng không nhẹ, giống như vẫn xem anh như một đứa con nít, “Thằng quỷ.” Về việc Phương Nam bị ung thư, Giản Minh và Lăng Lệ đã nói với người nhà, tất cả mọi người đều trầm mặc, nhìn nhau một lúc lâu, Lăng Khang đằng hắng cổ họng, nói với Lăng Lệ, “Lần sau nếu như gặp Phương Nam, cho anh gửi lời hỏi thăm em nó.” Văn Quyên chỉ có thở dài.
Giản Minh cảm thấy, ông xã của mình thường lui tới chăm sóc vợ cũ của mình, một người không hề sốt ruột, không hề lo lắng giống cô như thế này, chắc là cũng hiếm gặp, vô tư đạt đến đỉnh điểm. Có thể vô tư như thế này, nguyên do chắc bởi vì Lăng Lệ, anh không hề giấu giếm cô điều gì, nếu như anh có gặp Phương Nam, về nhà nhất định sẽ báo cáo cho Giản Minh nghe, cho dù Giản Minh cười chê anh vô vị, lắm lời như ông cụ già, Lăng Lệ vẫn cứ nói không ngưng nghỉ. Không có gì khác, anh trân trọng tất cả mọi thứ hiện đang có, không muốn xảy ra bất kỳ một hiểu lầm không cần thiết nào, chỉ cầu mong rằng, anh thẳng thắn như vậy có thể làm cô yên tâm. Lăng Lệ đưa ra định nghĩa cho việc này như sau, “Tư chất có hạn, không chịu nổi kịch tính, nhưng đối với những gì vô vị lại hết sức hoan nghênh.”
Có mấy lần, Giản Minh nghe Lăng Lệ nói rằng Phương Nam có ý nhờ anh nấu cháo, hầm súp, chắc Lăng Lệ cảm thấy như vậy vượt quá chừng mực, không đồng ý.
Giản Minh chủ động, “Hay là để em nấu cháo rồi mang vào cho chị ấy.”
Lăng Lệ từ chối, “Hai chúng mình đã bận lắm rồi, căn tin cũng có bán cháo.”
Giản Minh lại không thấy phiền, “Dù sao nhà mình cũng cần ăn mà, chỉ có thêm nắm gạo thôi mà.”
Ngày đưa cháo cho Phương Nam, cuối tuần, Lăng Lệ đi làm sớm, ra khỏi nhà trước. Trước khi đi còn dặn dò Giản Minh, nhiệt độ hạ quá thấp, dặn Giản Minh đừng quên mặc thêm áo cho con. Giản Minh đúng là có mặc thêm áo cho Đông Đông, nhưng tìm xong áo ấm cho Đông Đông, rồi tìm thêm quần áo cho mình, thể nào cũng không kịp thời gian, không biết làm sao, đành mặc chiếc váy jeans dày dặn với chiếc áo sơ mi lông cừu, xách túi giữ nhiệt đựng cháo cho Phương Nam, vội vàng cho Đông Đông đến lớp học vẽ trước, sau đó mới đến bệnh viện.
Mặc dù nói đi taxi, nhưng đến bệnh viện, xuống xe rồi phải đi thêm một đoạn đường nữa, cũng đủ làm cho cô chết cóng. Phương Nam nhìn thấy cô, liên tục lên tiếng xin lỗi, “Ngại ghê, làm phiền em quá.”
Thời gian này, phòng bệnh của bệnh viện đã có lò sưởi, nhiệt độ bên ngoài và bên trong phòng chênh lệch rất lớn, Giản Minh càng cảm thấy không quen, vừa trả lời Phương Nam bảo không sao, vừa hắt xì hơi. Rót cháo ra cho Phương Nam, cô còn mang đến một ít rau xào buổi sáng nay, và một ít dưa cô tự muối, cho vào một chút dầu mè, Phương Nam khen thơm liên tục, ăn được không ít. Nhưng phản ứng trong thời gian hóa trị quá mạnh, ăn xong không bao lâu lại cảm thấy khó chịu nôn ra hết, Giản Minh đứng bên cạnh chăm sóc, pha nước chanh cho cô súc miệng.
Giản Minh vừa bận rộn xong thì Lăng nhị thiếu gia giá đáo, bệnh viện là địa bàn của anh mà, giống như ra đa vậy, “Giản Minh, anh nghe anh Kiều nói em đến rồi.” Nhìn Giản Minh ăn mặc phong phanh, anh nhíu mày, “Không phải đã nói với em nhiệt độ hạ thấp lắm rồi sao? Em không mặc thêm quần áo cho Đông Đông sao?”.
Giản Minh trả lời, “Có chứ có chứ.” Nói xong lại hắt xì hơi một tiếng.
Lăng Lệ nắm lấy bàn tay cô, căng thẳng, “Em xem tay em lạnh kìa, áo của em đâu?”.
Giản Minh giải thích, quần áo mùa đông vẫn còn nằm trong va ly chưa lấy ra, bởi vì Văn Quyên nói phải đổi đồ nội thất, dán lại giấy dán tường, nghĩ rằng tìm quần áo phải mở va ly, lục tủ này nọ quá dày vò bản thân mình, bảo quá rắc rối, cố gắng chịu đựng thêm vài ngày nữa là xong, ai ngờ nhiệt độ xuống thấp nhanh như vậy chứ?
“Đúng là bớt quan sát em lại một chút là không xong.” Lăng Lệ trách móc, “Rốt cuộc xếp quần áo khó chịu hay bị cảm khó chịu nào?”.
Giản Minh nói thẳng, “Đều khó chịu như nhau.”
Lăng Lệ nhéo má cô, “Em nói coi em vừa lười vừa mơ hồ như thế này…”. Giây phút này Lăng Lệ hoàn toàn không để ý gì đến Phương Nam, trong mắt chỉ có Giản Minh, việc cô quên mặc áo khoác giống như một điều sơ suất vô cùng lớn lao, sau đó cởi áo khoác đang mặc trong người ra, mặc vào cho Giản Minh, đưa Giản Minh về phòng nghỉ ở khoa Nội tiết của anh nghỉ ngơi, đợi đến trưa tranh thủ thời gian đi đón Đông Đông, cả gia đình ba người ăn cơm trưa ở bên ngoài, rồi đưa Giản Minh đi mua quần áo mùa đông mới.
Giản Minh khó có thể nào quên được ánh mắt Phương Nam nhìn mình và Lăng Lệ lúc ấy, sau đó, cô không còn đi thăm Phương Nam nữa, mặc dù chưa chắc đã thích cô ấy, nhưng cũng không muốn làm cho cô ấy “tức chết”, mặc dù cô vô tình. Nguyện


Old school Swatch Watches