Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342257
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2257 lượt.
trách móc gì về chị, chị đừng để ý làm gì, anh trai em cũng chẳng để ý đâu. Đây là kỹ năng sống, làm cho các bà vui ấy mà. Mấy người già hay giữ thể diện lắm, bà có thể diện rồi thì sẽ hết phiền phức thôi.”
Được cô em chồng khuyên nhủ như thế, Giản Minh cảm thấy tâm trạng khá lên nhiều, mua một ít rau tươi, trái cây xách về nhà, mở cửa vào nhìn thấy ngay giày và túi xách của La Thế Triết đều treo ở móc đằng kia, thắc mắc trong lòng, chẳng nhẽ anh không đi làm sao? Đang định mở miệng gọi một tiếng, chợt nghe thấy tiếng cười của mẹ chồng trong phòng ngủ vọng ra, Giản Minh còn nghĩ, chao ơi, mẹ chồng hết giận rồi sao? Tốt quá còn gì, cô đi về hướng phòng ngủ của bà, đến cửa phòng, một câu nói bay đến bên tai cô, đó là câu hỏi của mẹ chồng: “Con định lúc nào thì ly hôn với Giản Minh?”. Giản Minh nghệt mặt ra, đứng ở cửa phòng, những lời nói của mẹ chồng và La Thế Triết, nghe rất rõ ràng không lọt tiếng nào.
Bà La nói, “Nếu như anh trai và chị dâu không tìm con nhờ chút công việc, thì không biết con và cô Tô yêu nhau đâu. Thực ra cô Tô và con rất xứng đôi với nhau, ngay từ đầu mẹ đã thấy Giản Minh không được.”
Giọng của La Thế Triết vẫn đều đều: “Con cũng không muốn làm cho tuyệt tình quá, tốt nhất là để cô ấy tự đề nghị với con, có điều kiện gì, con sẽ cố gắng đáp ứng cho cô ấy, trừ Đông Đông.”
Bà La nói: “Đúng thế, Đông Đông là cháu của gia đình nhà họ La, không thể giao cho nó.”
La Thế Triết “dạ” một tiếng.
Bà La rất hào hứng: “Hạng mục hợp tác với bên cô Tô đã bắt đầu chưa?”.
“Bắt đầu rồi, vụ làm ăn này thành công, lợi ích mang về cho anh trai và chị dâu rất khả quan.”
Bà La đáp lại: “Cũng may mà có con…”.
“Tô Mạn là ai thế?”, Giản Minh thực sự nhịn không nổi nữa, vịn vào cửa, hỏi: “Thế Triết, Tô Mạn là ai?” Cô vô cùng sốt ruột, lo lắng, khuôn mặt đỏ ửng, giống như máu trong cơ thể cô đều dồn hết lên đầu.
La Thế Triết và mẹ anh phát hiện ra sự tồn tại của Giản Minh, có chút kinh ngạc, nhưng La Thế Triết nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, “Ồ, là người tình, người tình của tôi.”
Người tình? Tên là Tô Mạn? Anh ngang nhiên có người tình cơ đấy? Đối diện với một La Thế Triết bình tĩnh như không, thái độ bình thường, không hề lo sợ, Giản Minh lại cảm thấy bản thân mình giống người làm chuyện hổ thẹn với lương tâm hơn, buông tay, líu lưỡi không nói nên lời. Xưa nay cô vốn là người thật thà, cảm thấy nếu gây ra chuyện tày trời như thế, đương sự ít nhất phải có lời giải thích, có chút áy náy, khai báo một chút… Nhưng tất cả đều không có, “Người tình, người tình của tôi.” Anh nói nhẹ nhàng giống như mọi khu vẫn bảo rằng, anh đã ăn cơm ở bên ngoài rồi. Biết là vô ích, nhưng Giản Minh vẫn hỏi, “Thật thế sao?”. Cô hy vọng không phải là sự thật, anh đang đùa với cô.
La Thế Triết trả lời: “Giản Minh, cô biết tôi rất ít khi đùa.”
Nhìn vào đôi mắt của La Thế Triết, Giản Minh tin rằng, anh không hề đùa, thật sự là như thế, không ngờ lại là sự thật! Dường như trong giây lát, tất cả mọi đồ vật đều bị mất màu, chỉ nghe thấy tiếng ù ù bên tai, không biết là tiếng nói của ai biến thành tiếng khóc thê lương, Giản Minh quay đầu lại bỏ chạy ra khỏi nhà, cô quên mang theo ví tiền, quên mặc áo khoác, cái gì cũng không mang theo, lang thang trên phố phường.
Không còn nhớ rốt cuộc đi đến con đường nào nữa, tuyết bỗng rơi, lạnh quá, Giản Minh trốn vào một cửa hàng bán điện máy, khu vực bán ti vi đang chiếu một bộ phim truyền hình nổi đình nổi đám, hình như người vợ cũ tìm ra người tình của chồng, lên cơn giận đánh người tình của chồng sảy thai.
Có mấy cô gái xinh đẹp đang đứng xem, bình luận đủ kiểu bên tai Giản Minh, “Bà vợ đầu này cũng thật quá quắt, vừa già vừa xấu, thế mà cứ ôm khư khư người đàn ông tốt như thế, đánh người ta ra nông nổi này.”
Có cô nói: “Chồng cô ta còn hôn cô ta ư? Một người đàn ông yêu một người đàn bà mới hôn cô ta.”
Lại có cô nói: “Đoạn trước tụi mày có coi không hả? Bà ấy đi vệ sinh còn chẳng đóng cửa, loại đàn bà lôi thôi lếch thếch như thế, ai mà yêu cho nổi.”
Lại có cô nói: “Đâu có nói kết hôn đồng nghĩa với việc ký vào khế ước bán thân đâu, tại sao cứ phải trói nhau lại để sống với nhau cả đời…”.
Giản Minh suy nghĩ, mình đều gặp phải những vấn đề này, đã lâu rồi không hôn nhau với La Thế Triết, cảm thấy vợ chồng già rồi không cần thiết phải như thế. Lôi thôi lếch thếch, đi vệ sinh nhiều lúc cũng quên đóng cửa, thuở Đông Đông còn bé cứ bám dính lấy cô, cô đi vệ sinh không được phép đóng cửa, Giản Minh chiều con, nên quen luôn. Còn một việc nữa, cô thật sự cho rằng, hôn nhân phải kéo dài đến hết cả đời người. Cô sai rồi!
Cái gọi là vỡ mộng, chính là niềm tin bị sụp đổ. Bị phản bội, chỉ mới là sự khởi đầu của vỡ mộng, cái kết của vỡ mộng nằm ở chỗ, bạn cho rằng bản thân bạn vô tội, bị tổn thương, nhưng thế giới xung quanh bạn lại cho rằng điều đó như là lẽ đương nhiên, tự làm tự chịu. Nếu như nói La Thế Triết đánh vỡ tâm hồn của Giản Minh, thế thì khoảng thời gian ngắn ngủi trong cửa tiệm bán điện máy đó, đã làm cho tâm hồn tan vỡ của Giản Minh trở thàn