Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342258
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2258 lượt.
gọi điện thoại lấy một lần. Giản Minh biết, anh trai và doanh nghiệp nhà họ Tô có quan hệ làm ăn với nhau, mang đến lợi ích cho nhau, chắc đang mong cô mau chóng trở thành người vợ cũ của Thế Triết cũng nên.
Giản Minh không trách người ta có lợi thế, ai bảo mình không có trọng lượng? Điều làm cô đau lòng là con trai, “Con không muốn cha mẹ ly hôn.” Đông Đông khóc sưng cả mắt, ôm lấy Giản Minh, khẩn cầu.
Giản Minh chỉ có thể hứa rằng: “Cho dù có ly hôn, cha mẹ vẫn mãi mãi là cha mẹ của con, cha mẹ đều yêu con.” Nhưng khi nói những lời này ra, cô thật sự cảm thấy chột dạ, bản thân cô còn không dám hứa, cô dựa vào đâu mà hứa thay cho La Thế Triết, anh và người đàn bà kia cũng có con với nhau mà. Chỉ cần có thời gian, Giản Minh liền đi tìm việc ngay, tìm nơi ở, đáng tiếc, cô không có học vấn, không có kinh nghiệm làm việc, những cơ hội để chọn lựa quá ít, mãi chẳng tìm được công việc nào. Có mấy lần vào giờ tan tầm, cô cố tình lên chuyến xe buýt đã từng có người giúp đỡ cô ấy, rồi cũng có ngày gặp Lăng Lệ thật, trả cho anh mấy tệ tiền xe. Cũng trên chuyến xe buýt đó, cô nhìn thấy tấm bảng tuyển dụng của một tiệm bánh ngọt, họ cần tuyển một người quản lý tiệm bánh, Giản Minh vội vàng đi ứng tuyển, chắc là do cô đã từng học mấy năm đại học, nhìn bề ngoài trông có vẻ hiểu biết và lịch sự, không ngờ lại trúng tuyển. Rất nhanh sau đó, cô tìm trường để học một khóa về kinh doanh, cũng tìm thấy nơi ở gần trường. Cho dù thế nào đi chăng nữa, cô cũng phải quy hoạch lại cuộc sống của cô, cô còn trẻ trung, hy vọng mọi thứ không quá muộn màng.
Có thể là, La Thế Triết cũng hiểu Giản Minh, giống như Giản Minh hiểu La Thế Triết vậy, gần mười năm sống chết có nhau, họ đã quá hiểu về nhau.
Ngày hôm đó, khi Giản Minh đang rửa bát thì có điện thoại, có một số vấn đề nhỏ trong phần nội dung của hợp đồng thuê nhà, chủ nhà thông báo cho cô phải sắp xếp thời gian gặp nhau để trao đổi thêm, phải lùi thời gian ký hợp đồng lại. Giản Minh cầm điện thoại ra ban công, tránh mặt La Thế Triết và mẹ anh, nói chuyện với chủ nhà mấy câu. Cô quên tắt vòi nước, lỗ thoát nước của bồn rửa chén lại đang được bịt lại, nước chảy tràn xuống nền nhà, chảy vào cả phòng khách, La Thế Triết và bà La vốn đang thích bắt lỗi Giản Minh, ngày đó được thể phát huy hết năng suất, bà La đi theo cây lau nhà của Giản Minh chửi đúng bốn mươi phút, La Thế Triết quan sát tình hình, lâu lâu xen vào nói vài câu, nói những từ trước đây chưa từng nói, lại còn chửi bậy, ví dụ như đồ ngu, mẹ mày, vân vân và vân vân.
Một La Thế Triết tao nhã lịch sự đó ư? Trước mặt anh thở một hơi thật mạnh, còn sợ làm kinh động đến anh đấy ư… Nấu nước sôi để pha trà, Giản Minh nghĩ rằng, sự thay đổi của thế giới này đúng là làm cho người ta trở tay không kịp, thời gian thấm thoắt thoi đưa, có lẽ không ai có thể làm viên đá cuội thờ ơ dưới đáy sông mãi được anh đã thay đổi, cô cũng đã thay đổi rồi, không, bản thân cô thì không thể nói thay đổi, có khả năng là cô đã chết rồi, hoặc là có một ngày, cô còn có thể sống lại, chỉ có điều sau lần chết đi sống lại này, trong cuộc sống của cô, người mang tên La Thế Triết không còn tồn tại nữa.
Bưng trà nóng vừa pha lên xong, Giản Minh nở nụ cười mời La Thế Triết và bà La vẫn còn đang phẫn nộ, chửi bới ầm ĩ: “Mời mẹ và Thế Triết đến uống trà ạ, có cần ăn trái cây không ạ?”.
Bà La đang quá nhập tâm vào chuyện chửi bới, giằng lấy bộ ấm chén pha trà vứt xuống nền nhà vỡ tan tành, “Cái đồ đàn bà không cần mặt mũi như cô…”, rồi cho một cái tát lên mặt của Giản Minh.
Giản Minh không chống lại, cô chỉ lặng lẽ nhìn La Thế Triết.
La Thế Triết đứng ở cửa sổ phòng khách, cũng nhìn Giản Minh, im lặng, không lên tiếng, mãi một lúc sau mới cất tiếng nói: “Cô cũng đã chuẩn bị gần như đâu vào đấy rồi, tôi sẽ cố gắng làm cho chuyện này kết thúc sớm một chút.”
Mấy ngày sau, La Thế Triết về nhà, sắc mặt không tốt, trên người phảng phất mùi thuốc sát trùng. Vào phòng khách, bước đến ngồi xuống bên cạnh Giản Minh đang đơm nút áo cho Đông Đông, liếc nhìn anh.
La Thế Triết mệt mỏi, ủ rũ, “Cho tôi một cốc trà nóng được không?”. Giản Minh rót trà nóng cho anh, tiếp tục may vá. La Thế Triết nói, “Cần gì phải rắc rối như thế, đi mua một cái mới là được rồi.”
Giản Minh cười cười, “Cũng chẳng có mấy người nghĩ được rằng, quần áo mới mặc thoải mái hơn quần áo cũ đâu.” Cô lại cắm cúi làm tiếp công việc của mình.
La Thế Triết không hề so đo thái độ của Giản Minh, chậm rãi thổi cốc trà nóng, chậm rãi uống một ngụm, cũng chậm rãi nói, “Tô Mạn sẩy thai rồi, khi đi bơi, bị trượt té bên hồ bơi.”
Giản Minh như ngừng thở, cô căm hận bọn họ, cũng đã từng âm thầm nguyền rủa, con cái của họ tốt nhất đừng chào đời, nhưng khi nghe thấy tin này, cô lại cảm thấy không đành lòng. Lại nghe La Thế Triết chậm rãi thở dài nói tiếp: “Có lẽ đây là quả báo vì tôi đã phản bội cô.”
Hiếm khi Giản Minh lại thô bỉ như thế này: “Thế sau này bớt làm chuyện thất đức lại đi, nếu không sinh con ra không có mông, không có mắt đó.” Thấy La Thế Triết chẳng động tĩnh gì, cũng