Tặng Ngươi Một Đóa Hoa Diên Vĩ
Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342260
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2260 lượt.
h một đống cát bụi. Cô cảm thấy cô như bị cả thế giới này ruồng bỏ.
Nhưng mà, sau khi niềm tin mà mình từng vô cùng tin tưởng bị sụp đổ, Giản Minh đứng giữa đống hoang tàn ấy, lấy lại được bình tĩnh, nghi hoặc, sợ hãi, là bởi vì cảm thấy mình còn có thể cất tiếng gọi “cứu tôi với”, cũng nghĩ rằng có người đến cứu mình, nhưng bây giờ đã lâm vào đường cùng, Giản Minh không còn tơ tưởng đến việc có người đến cứu. Cô xin người phục vụ một cốc nước ấm, đứng trước ti vi vừa uống vừa xem, nói: “Bà vợ đầu thảm quá, nếu như không làm gì, đoán rằng sẽ bị người ta chê cười bảo vô dụng, nếu như làm mạnh tay, lại bị người ta bảo là quá quắt, không cách nào giải thích được, thời đại này, vị trí nào cũng có thể ngồi vào được, chỉ đừng leo lên làm bà cả mà thôi.” Vứt cốc giấy vào thùng rác, Giản Minh chẳng thèm nhìn ai, cất bước ra khỏi cửa hàng bán điện máy.
Trời đã tối, giờ này Giản Minh mới phát giác ra là mình đã đi cả ngày rồi, thậm chí cô còn quên mất đến nhà trẻ đón Đông Đông. Đông Đông đi nhà trẻ về không nhìn thấy cô, không biết có buồn hay không? Giản Minh cảm thấy mình có thể về nhà được rồi, liền bước lên một chiếc xe buýt mà có thể đưa cô về đến nhà… “Lần đầu tiên gặp anh, chính là ở trên chuyến xe buýt đó.” Giản Minh nói với bác sĩ Lăng từ nãy giờ ngồi xổm trước mặt cô, kiên trì đến mức chịu không nổi nữa: “Em suýt nữa vấp té, có anh đỡ em, còn giúp em trả tiền xe…”. Cô thở sâu một hơi, cố gắng không để nước mắt trào ra lúc này, “Lúc đó em nghĩ rằng, em phải ghi nhớ con người này, phải trả tiền cho anh, còn phải cảm ơn anh đã nhặt con người đau khổ như em ra khỏi vũng bùn.”
Hành động của Lăng Lệ khó mà phát hiện ra, tay anh đã sờ đến cái điện thoại rung đến lần thứ ba trong túi áo, bấm vào nút từ chối nghe. Giọng nói nhẹ nhàng: “Làm gì khoa trương đến mức đó chứ?”.
Khóe miệng Giản Minh dường như nở một nụ cười, khẳng định: “Thật như vậy mà, bác sĩ.”
“Thật à? Sao chưa bao giờ nghe em nhắc đến nhỉ?”.
“Bởi vì không biết phải nói thế nào.”
“Ok. Hôm nay em nói rồi, nên anh sẽ ghi nhớ trong lòng.” Lăng Lệ hỏi, “Cứ như thế, em ly hôn với người chồng cũ sao? Không hỏi anh ta vì sao à?”.
“Đương nhiên là không dễ dàng như thế, ngay từ lúc bắt đầu em đã không đồng ý ly hôn…”.
Ngày đó Giản Minh đi về nhà, cửa chính đang mở, cả nhà rối tung lên, La Thế Hoa cũng có mặt ở đó, lo lắng đến phát điên lên, đang trút giận lên anh trai và mẹ: “Chị dâu mà có mệnh hệ gì, con sẽ không tha thứ cho hai người.”
Nghe thấy cô nói như vậy, Đông Đông vô vọng níu lấy vạt áo của La Thế Triết, khóc sụt sịt: “Cha ơi, con muốn có mẹ.”
Cho dù La Thế Triết đã từng gặp nhiều cảnh đời và trận chiến lớn hơn thế này, gặp phải chuyện này cũng khó tránh khỏi hoang mang, dỗ dành con, kiểu an ủi rất yếu ớt: “Đông Đông ngoan, đừng sợ, có thể lát nữa mẹ sẽ về.” Lại tự lẩm bẩm một mình: “Có cần phải báo công an không nhỉ?”.
Bà La cũng sợ hãi không kém, nói vẫn mạnh miệng và có chút gì đó như tự trấn an mình: “Trông có vẻ ngốc nghếch, khờ khạo, chắc không đến nỗi đâu.”
Giản Minh bước vào nhà: “Đúng rồi đó, không đến nỗi đâu.” Cô gọi Đông Đông, ngọt ngào và thân mật khác thường: “Cục cưng, mẹ về rồi…”. Ôm con vào lòng, Giản Minh giả vờ như chưa hề xảy ra chuyện gì: “Con đi ra ngoài dạo phố một lát, con xin lỗi, quên mang theo điện thoại, để mọi người phải lo lắng rồi.” Cô hỏi Thế Hoa: “Đã ăn cơm chưa?”.
Thế Hoa trả lời: “Dạ chưa ạ.”
“Nào, đến đây giúp chị nấu cơm, mọi người đói hết cả rồi.”
La Thế Triết rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, nói xen vào: “Gọi cơm hộp đi, cô cũng mệt rồi.”
Giản Minh không cần phải dây dưa: “Được thôi, anh gọi đi, em đi tắm một lát.” Cô không quên hỏi han mẹ chồng: “Cảm ơn mẹ đã chăm Đông Đông dùm con.”
Không còn ai nhắc đến cô Tô, bao gồm cả Giản Minh.
Đêm đến, cô bố trí thêm một chiếc giường đơn giản trong phòng Đông Đông, chuyển hết đồ đạc, quần áo đến phòng con trai. La Thế Triết nằm trên giường đọc sách, mặc kệ Giản Minh bận rộn đi ra đi vào, trầm mặc, yên tĩnh như không có vấn đề gì, cũng chẳng hề giải thích, giống như tất cả mọi việc đều có trình tự, cứ thế mà làm.
Giản Minh nghĩ rằng, đúng là quá rõ ràng, nếu cô có mệnh hệ gì, đối với mẹ con nhà họ La, nhiều nhất chắc cũng chỉ giả vờ khóc lóc hai ba ngày rồi thôi, tiếp theo đó họ sẽ làm thế này làm thế kia, không hề làm lỡ việc của họ. Nếu như không chẳng có mệnh hệ gì cả, cô nghĩ rằng sẽ tiếp tục sống những tháng ngày như vậy, cũng chẳng làm lỡ việc nào cả, rồi phải làm thế này làm như thế kia. Đây chính là hiện thực, một hiện thực làm cô đau đớn, làm cô phát điên, làm cô tê dại. Đằng sau nỗi đau đớn đó, Giản Minh nghĩ về cha mẹ mình, việc gì cũng xảy ra đúng y như lời mẹ ruột cô nói.
Một Giản Minh đã từng không biết đến hai từ “già rồi” là như thế nào, cho đến hôm nay cô không thể giả vờ ngây ngô thêm nữa. Cô là con gái độc nhất, là chỗ dựa duy nhất của cha mẹ trên thế giới này, mà cô chỉ lo suy nghĩ cho bản thân cô, từ trước đến nay chưa từng suy nghĩ cho cha mẹ, sống luẩn quẩn đến nước này. Mất đi chỗ dựa là La Thế