Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342496

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2496 lượt.

Giản Minh qua trao đổi với y tá một tiếng để xuất hiện, sau đó quay lại phòng bệnh, thu dọn đồ đạc, nói lời tạm biệt với hai bệnh ở cùng phòng, đi theo Thế Hoa ra khỏi khu nhà nội trú của khoa Nội, “Em lái xe đến à?”
“Không ạ, anh trai đưa em đến.”
Giản Minh cảm thấy ngạc nhiên, “Sao không thấy lên cùng em?”
Thế Hoa trả lời ngay, “Em không cho, để Tô Mạn khỏi cằn nhằn.”
Giản Minh thẳng thắn, chẳng giấu giếm điều gì, “Làm gì đến nỗi, đi lên với em chắc chắn là không phạm giới chứ nhỉ?”
La Thế Hoa chớp chớp mắt, “Có chứ, em và chị tốt với nhau, trong mắt của cô ta, cũng đã bị coi như tội phạm chín đời rồi đó.”
Vợ chồng với nhau mà cứ như thế thì cũng căng thẳng quá, Giản Minh nhân tiện hỏi luôn, “Giữa hai người họ thật sự có vấn đề sao?”
Thế Hoa quàng vai Giản Minh, thân thiết, “Chị quan tâm à? Chị dâu, nếu như họ không sống với nhau nữa, chị về lại với anh trai em đi.”
Giản Minh cười sợ hãi, “Thế Hoa, em điên rồi à, làm sao mà được?”
La Thế Triết bước ra từ một khoảng tối, nghe được mỗi câu này, “Làm sao mà được?” Anh ta làm như không nghe thấy, cầm lấy túi xách trong tay của Giản Minh và em gái mình, “Cứ thế mà xuất viện sẽ không sao chứ?”
“Không sao đâu.” Tâm trạng Giản Minh không tồi, việc này có nghĩa là sẽ được ở với Đông Đông một thời gian rồi, mỗi ngày đều được nhìn thấy con trai, trong lòng đang cảm động, mỉm cười nói với La Thế Triết, “Phiền anh đưa tôi về nơi tôi ở trước, quần áo tôi ở đây chưa đủ, có tiện đường không.”
“Được thôi.” La Thế Triết cất xong hành lý, giúp Giản Minh mở cửa xe, bàn tay chắn trên cửa xe. Thuở mới mua xe hơi, Giản Minh chưa quen, bị đụng đầu mấy lần, cho nên mỗi khi La Thế Triết đưa đón vợ sẽ có động tác như thế.
Giản Minh đã không còn cảm giác gì về việc đó, cảm ơn qua quýt. La Thế Hoa phát biểu một câu, “Chị Giản Minh này, anh trai em vẫn chu đáo như trước đây nhỉ?”
Giản Minh trả lời qua loa, “Anh trai em lúc nào chẳng lịch sự chu đáo.”
Về nơi ở của Giản Minh, vẫn là Thế Hoa đi lên cùng Giản Minh. Chủ nhà của Giản Minh là một đôi vợ chồng già, nói với Giản Minh rằng người thuê nhà kia đã về quê ăn Tết trước rồi. Đợt này Giản Minh quay về, họ nhắc luôn chuyện hợp đồng thuê nhà, nhắc nhở rằng đã đến hạn, Giản Minh có cần thuê tiếp không? Giản Minh trả lời có khả năng sẽ không thuê nữa, bởi vì đã thôi việc, không biết sau này làm việc ở đâu, phải thuê nhà gần nơi làm việc mới được. Thương lượng có thể tiếp tục cho thuê thêm một thời gian ngắn không, một thời gian nữa sẽ chuyển đi? Chủ nhà không vui vẻ lắm, xét cho cùng đâu phải thuê lâu dài, hơn nữa con cái của hai ông bà làm việc ở những thành phố khác cũng sắp về ăn Tết…
Thế Hoa thấy thế, trao đổi với Giản Minh, “Hay là cứ chuyển đi, anh trai em ở dưới kia, nhờ làm cu li luôn. Sau Tết em phải đổi nhà khác, nhà trọ hiện em đang thuê rất tốt, ở gần trung tâm thương mại, chị có thể tìm việc ở gần xung quanh đó, hơn nữa lại hiểu nơi ở đó quá rõ, em chuyển đi, chị dọn vào ở, quá tiện.” Nhìn thấy Giản Minh còn ngập ngừng, La Thế Hoa hiểu tâm trạng của cô, nhích gần về phía cô nói khẽ, “Chị yên tâm đi, cha của Tô Mạn, cho dù phẫu thuật thành công hay không thành công, anh trai em và Tô Mạn không thể nào có thể ngày một ngày hai từ Mỹ về được, kéo dài ra sau Tết là ít nhất ấy. Cho dù về trước thời hạn, chị cũng có thể dọn qua ở với em một thời gian, em đang còn chờ chị chỉ cho em hầm món chân giò kho tàu, hơn nữa, nếu như em xin nghỉ phép được, Tết này em cũng sẽ về quê thăm mẹ em…”
Giản Minh yên tâm rồi, nói rõ với chủ nhà, không thuê nữa, chuyển nhà bây giờ luôn. Chuyển nhà lúc nửa đêm, có lẽ là lần đầu tiên trong đời, thậm chí không cần La Thế Triết lộ diện, mấy thùng giấy và một túi lớn đựng đồ đạc, xách máy tính xách tay lên, vào thang máy xuống tầng trệt, đã đến lúc Giản Minh say bye bye với nơi ở hai năm vừa rồi của cô.
Về đến nhà của Thế Triết, Tô Mạn đã về nhà mẹ đẻ chăm sóc cha, không có nhà. Đông Đông vốn đã ngủ rồi, có thể trong người không thoải mái lắm nên chưa ngủ say, bị tiếng ồn đánh thức. Giản Minh nhìn thấy con trai gầy đi nhiều, La Thế Triết giải thích, “Khoảng thời gian gần đây bọn anh đều ở bệnh viện, cho nên hơi sơ suất, để bị đau bụng.” Không ngờ lại phá lệ nhắc lại thêm một lần nữa, “Xin lỗi, không chăm sóc tốt cho Đông Đông.”
Giản Minh lắc đầu, “Đừng nói như thế, thời gian này anh và Tô Mạn đã đủ vất vả lắm rồi.”
Đã lâu lắm đã lâu lắm rồi, Đông Đông mới thật sự được tận hưởng thời ở cùng bên cha, mẹ và cô mà không có sự góp mặt của Tô Mạn, hào hứng, nhõng nhẽo với mẹ mình đủ kiểu, đòi được ngủ với mẹ, đòi mẹ kể chuyện, đòi kể chuyện cho mẹ, đòi gấp giấy cho mẹ xem, đòi đi ăn Pizza Hut với mẹ, có một yêu cầu như cô Thế Hoa là đòi ăn món chân giò kho tàu và mì sợi mẹ làm… Lần này con trai sướng điên lên, Giản Minh gần như trả lời không kịp. La Thế Hoa cũng đùa chơi theo cháu, La Thế Triết ngồi yên lặng trên ghế sofa, chỉ cười không nói gì.
Chẳng mấy chốc, Đông Đông đòi vào nhà vệ sinh vì đau bụng, tiếp tục nhõng nhẽo, bắt Giản Minh phải vào nhà vệ