Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2495 lượt.
sinh với nó, La Thế Triết nghiêm mặt, “Không được, chuyện của con, con tự giải quyết.”
Cha đã lên tiếng, Đông Đông đúng là có chút sợ hãi, mặt mày bí xị đi vào nhà vệ sinh. Giản Minh thực ra không ngại đi vào nhà vệ sinh một chút với con trai, có điều về mặt giáo dục con cái, trước đây đã thống nhất quan điểm với La Thế Triết, không để tình trạng một người dạy, một người dỗ xảy ra, bắt buộc phải đứng trên cùng một chiến tuyến, Giản Minh suy nghĩ một lúc, thôi thì giống như ngày Đông Đông còn nhỏ, đưa di động của cô cho con trai chơi game trong điện thoại, “Này, đây là trò chơi của mẹ, nó vào nhà vệ sinh với con được không?” Lúc này đây Đông Đông mới lại nở nụ cười toe toét.
La Thế Triết vừa nghe điện thoại của Tô Mạn gọi đến thúc giục, chuẩn bị đi cùng với Thế Hoa, để lại một bì thư màu da bò lớn, trong đó có không ít tiền mặt, còn có thẻ ngân hàng, mật mã đưa luôn cho Giản Minh, “Bọn anh đều không có nhà, trong nhà nhỡ khi xảy ra chuyện gì, trong tay có tiền vẫn tiện hơn một chút.” Việc này giống như thời họ còn là vợ chồng, mỗi một lần La Thế Triết đi công tác đều nói câu này với Giản Minh.
Giản Minh không từ chối, đồng thời yêu cầu La Thế Triết, “Khóa cửa phòng ngủ lại đi.”
“Khóa rồi em ngủ ở đâu?” La Thế Triết trả lời, “Chị Phương ngủ ở phòng dành cho khách rồi.”
“Em ngủ với Đông Đông.”
Thế Hoa ủng hộ Giản Minh, “Để chị ấy ngủ với Đông Đông đi, nếu không khi Tô Mạn quay về phải đổi giường, lại dày vò nhau.” Cô lẩm bẩm, “Em cảm thấy mệt thay cho hai người đó.”
La Thế Triết cũng đành thôi, “Được, trong phòng chứa đồ có một cái giường xếp…” Họ chưa nói xong, nghe Đông Đông hét lên trong nhà vệ sinh, “Ui cha, mẹ, cha, cô ơi…”
Ba người lớn cùng chạy vào nhà vệ sinh, Đông Đông sợ sệt vì đã gây ra lỗi lầm, “Con đi vệ sinh xong, để điện thoại của mẹ ở đây…” Nó chỉ vào nơi đó, “Xé giấy lau đít, sau đó xả nước, đụng vào máy di động nên nó rớt xuống, trôi theo nước xả mất rồi…” Trong bồn cầu trống trơn, Giản Minh trố mắt đờ đẫn, di động cũng say bye bye với cô rồi.
La Thế Hoa vô tư, “Đông Đông, cháu nghịch quá.” Cô ôm lấy cháu trai, “Ai cũng không được nạt mình cả nhỉ, nửa đêm rồi…”
La Thế Triết hỏi Giản Minh, “Trong máy di động có thứ gì quan trọng không?”
Có chứ, quan trọng nhất là số điện thoại của Lăng Lệ, Giản Minh vẫn chưa kịp nhớ hết dãy số đó, cô không giỏi lắm về số má, làm thế nào đây, tối hôm nay không thể nào gọi điện báo cho anh, cô đã xuất viện, có điều sáng mai có thể vào bệnh viện tìm anh, ánh mắt cuối cùng cũng có thể rời khỏi bồn cầu trống trơn đó, nhìn sang La Thế Triết, lắc lắc đầu, “Không có.”
La Thế Triết rất nhanh nhẹn, ngay lập tức lôi ra mấy cái di động trông cũng khá, để lên bàn học của Đông Đông, nói với Giản Minh, “Tự chọn một cái mà dùng.”
Giản Minh dắt tay Đông Đông, “Được, cảm ơn.” Nghe điện thoại của La Thế Triết đổ chuông, cô biết là Tô Mạn gọi đến thúc giục, “Mau về đi, kẻo người nhà lại sốt ruột, nào Đông Đông, chào tạm biệt cha và cô đi.”
Tiễn hai anh em Thế Triết ra đến cửa, Đông Đông ngoan ngoãn, “Cha, cô út, tạm biệt!”
La Thế Triết nhìn hai mẹ con đứng ở cửa, trong phút chốc, cổ họng nghèn nghẹn, sống mũi cay cay, nghĩ rằng thế nào cũng có một ngày sẽ quên lãng đi tình yêu đó, quên lãng luôn cô ấy, nhưng mà, khi bóng dáng hai người vốn đã từng là người một nhà với anh, đứng ở cửa đưa tiễn như thế này lọt vào tầm mắt, anh phát hiện ra rằng, hai chữ “quên lãng” đó hóa ra chỉ là lừa gạt, không dám nhìn thêm nữa, vội vàng xuống lầu.
Giản Minh dậy rất sớm, chị Phương, giúp việc nhà của La Thế Triết đã dọn dẹp xong nhà cửa, chắc Tô Mạn cũng đã dặn dò từ trước, tất cả mọi việc đừng để Giản Minh bận tâm. Sau khi Đông Đông thức dậy, vẫn còn hơi đau bụng hơn nữa bạn nhỏ này đang vào thời kỳ thay răng, có mấy cái răng đã lung lay, xem ra phải đến bệnh viện một chuyến rồi.
Ăn sáng xong, Giản Minh đưa Đông Đông ra ngoài, trước tiên phải đến một cửa hàng bán điện thoại di động, mua chiếc điện thoại Nokia rẻ nhất, vốn định làm lại sim theo số cũ, có điều nhân viên của cửa hàng đó giới thiệu mấy số mới, chủ yếu là Giản Minh đã nhắm trúng một số điện thoại, trong đó có hai con số 0606[1'> nằm liền nhau, giống như đọc hai lần tên của Lăng Lệ vậy, liền làm thủ tục ngưng sử dụng sim cũ, dùng số mới. Ngồi trên xe đến bệnh viện, dọc đường đi, cô có một giấc mơ giữa ban ngày, lần này, cô cũng có cơ hội đứng sau lưng Lăng Lệ, gọi điện thoại cho anh, trong thời gian anh nghe máy, cô sẽ lên tiếng, “Anh Lệ, em là Giản Minh, đây là số điện thoại của em, anh phải nhớ kĩ đấy nhé…”
[1'> 0606: phiên âm tiếng Hoa là “ling liu ling liu”, Lăng Lệ phiên âm tiếng hoa là “ling li”.
Đến khoa Nội tiết, Lăng Lệ vẫn chưa đến, các bác sĩ đùa với Giản Minh, “Có phải tối qua đi chơi về khuya quá không?” Đùa đến nỗi Giản Minh cảm thấy vô cùng xấu hổ. Còn có cả Đường Nhã Nghiên, nhìn thấy Đông Đông vội vàng khen dễ thương, sau đó tặc lưỡi nói luôn, “Ông Lăng chẳng phải thích trẻ con sao? Lần này chắc ông ấy hài lòng rồi đây.” Bầu không khí không hề nặng nề, không có